"Ha." Kha Mỹ Ngu tức giận : "Anh đừng mà đổi trắng đen, rõ ràng trong cái gùi của một đứa bé. Tình thế cấp bách nên mới ngăn cản , đầu là bờ, kết quả ý với , chuyện đồi trụy!"
"Đồng chí Tần, tay vẫn còn giữ một chiếc khăn tay tẩm t.h.u.ố.c mê."
Tần Nguyên Cửu lạnh lùng liếc cô đang túm góc áo buông, một tay gọn gàng đập cổ đàn ông: "Chúng hòa, buông tay!"
Kha Mỹ Ngu lắc đầu, tràn đầy ngưỡng mộ ơn về phía : "Không buông, lúc , uống gừng đường đỏ, cầm trứng luộc thì chúng giải quyết xong."
"Cho nên... cho nên bây giờ ..."
Lời còn hết, Tần Nguyên Cửu đột nhiên lui về phía một bước, góc áo trong tay Kha Mỹ Ngu cũng rút .
"Đồng chí Kha xin hãy tự trọng, còn việc ."
"Ài." Kha Mỹ Ngu vẻ đừng : "Một kéo tên to con ?"
Tiểu Vấn chịu nổi nữa, mở miệng : "Kí chủ, cô diễn quá mức đấy?"
Giá trị hận thù của trùm phản diện là 35!
"Đàn ông đều thích phụ nữ thận trọng, thích phụ nữ nhào để tìm cảm giác tồn tại..."
Kha Mỹ Ngu phủi bụi bẩn , chỉnh quần áo, nhạo : "Cậu thì cái gì, tình cảm con phức tạp, bây giờ tấn công , tỏ thì , hành động quyết liệt cho mười dặm tám hương hết."
"Sau đó sẽ giả vờ buồn bã, theo sự sắp đặt của gia đình xem mắt, lúc đó chắc chắn trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu, chỉ cần chút chú ý là thành công 99% !"
Tiểu Vấn: Không hiểu gì chỉ lợi hại...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-44.html.]
Nguồn: Hina Monkeyd
Kha Mỹ Ngu đá đá đàn ông, đó dỡ chiếc giỏ tre khỏi lưng .
Trong chiếc giỏ tre bình thường, một nhóc bánh bao xinh xắn màu trắng đang co ro.
Cô nhịn dùng tay nhéo nhẹ khuôn mặt của đứa trẻ, mềm mịn.
Kha Mỹ Ngu kéo đứa trẻ ôm trong lòng, đó thút tha thút thít về.
"Em bảy Kha, em , ai bắt nạt em ?"
"Em ôm con nhà ai trong lòng thế?"
Cô mới tới rìa chợ, lo lắng tiến lên hỏi thăm.
Kha Mỹ Ngu rụt rè ngẩng đầu lên một cái, đó ngập ngừng nhỏ giọng kể chuyện.
Kể cô thông minh thế nào khi tinh mắt phát hiện bọn buôn bắt đứa trẻ , dũng cảm khi cẩn thận theo dõi chúng, khôn ngoan thế nào khi khiến bọn buôn sợ hãi, nhưng cô chỉ là một cô gái xinh nhỏ nhắn, chẳng những cứu đứa bé mà còn suýt chút nữa hại c.h.ế.t !
May mà đồng chí Tần, lòng nhiệt tình, tinh thần trọng nghĩa rơi từ trời xuống, khuất phục lưu manh và giải cứu hai bọn họ.
Mọi theo dõi câu chuyện của cô, cảm giác như đang tàu lượn siêu tốc, lên xuống liên tục, nhao nhao khen ngợi cô và đồng chí Tần là đồng chí .
Một đám nhanh ch.óng chuyển kẻ buôn vẫn tỉnh dậy về đồn công an thị trấn.
Bà cụ kéo Kha Mỹ Ngu, cô từ xuống một lượt, đó tức giận trừng mắt cô: "Con bé càng ngày càng to gan, bọn buôn đều ác độc, nếu bắt sẽ xử b.ắ.n, bỏ tù."
"Có cái gì mà bọn chúng dám ?"