Kha Mỹ Ngu hưng phấn lấy từ trong túi hai quả trứng vịt hoang luộc chín: "Chị ơi, đây là trứng em tìm trong bụi lau sậy, luộc chín , chị cầm ăn !"
"Không cần, cần." Cô gái liên tục khoát tay.
"Cầm , Tiểu Lý, con bé nhà vẫn luôn bảo vệ đồ ăn, đây cũng là vì con bé thật sự thích cô nên mới tự nguyện chia sẻ đấy." Bà cụ : "Con bé nhà cũng gì, chỉ là may mắn một chút, hôm qua tìm hai tổ trứng vịt hoang, cô cần quá khách khí."
Trứng vịt hoang to, màu xanh mơn mởn, giống như một cô gái xinh , hoạt bát dễ gần trong gia đình bình thường, khiến vô cùng yêu thích.
Trứng vịt hoang bổ dưỡng, ở nông thôn khó mà , là thứ hiếm .
Cô gái , cũng từ chối nữa, nhận trứng vịt hoang, xoay lấy thêm một đống vải: "Từ Thượng Hải tới, còn một lô vải nhung màu sắc , thích hợp để áo khoác mùa thu đông."
Vì là cung ứng đặc biệt nên cần mua bằng phiếu.
"Làn da của em gái trắng nõn, dáng xinh , mặc màu gì cũng hợp."
Màu sắc của vải nhung là màu cổ điển, bao nhiêu năm vẫn thời, sự yêu thích rực rỡ trong mắt Kha Mỹ Ngu, cô nhân viên bán hàng trẻ tuổi chợt hiểu tại nhà họ Kha sẵn sàng mang thứ đến cho cô.
Nếu Kha Mỹ Ngu là em gái của cô , cô cũng sẽ vui vẻ nuông chiều!
"Bà nội, cháu hai loại ." Kha Mỹ Ngu thẳng, chỉ vải màu cà phê và vải xanh quân đội.
"Được, hai màu sáng rõ, vặn hai cái áo dài ngắn cho cháu." Bà cụ thèm suy nghĩ với cô.
Bà cụ mua nguyên một bộ sợi bông, lấy thêm một ít muối thô, đó mua một phần mì gạo nếp và một phần bánh đào xốp giòn.
Kha Mỹ Ngu tranh trả tiền: "Bà nội, để cháu trả cho, khi nào cháu xài hết thì bà cho cháu thêm nha?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-42.html.]
"Được, , , bà nội cãi cháu."
Nhiều thứ như , tất cả chỉ tốn hai mươi ba đồng, đầy non nửa cái giỏ.
Mua đồ xong, hai bà cháu khỏi hợp tác xã tiếp thị cung ứng, tiếp tục chợ.
Mới mấy bước, nước suối linh tuyền trong bà cụ phát huy tác dụng còn sót , bụng kịch liệt kêu ùng ục: "Không , cục cưng, bà nội vệ sinh, cháu cái cây trông đồ ."
"Bà nội sẽ trở về sớm thôi!"
Kha Mỹ Ngu chột gật đầu.
Cô vẻ ngoài xinh trắng trẻo, dáng cao thon thả, đôi mắt đào hoa tùy tiện liếc cũng thể dễ dàng lọt mắt xanh của một nhóm con trai.
Kha Mỹ Ngu bày khuôn mặt nhỏ nhắn lạnh lùng đấy, nên ai dám bắt chuyện.
Cô buồn bực chán nản liếc mắt xung quanh, chợt thấy một đàn ông trạc bốn mươi tuổi lưng cõng một cái sọt tre vội vã ngược dòng .
Cô thể cảm nhận rõ ràng hô hấp dồn dập của , hai mắt lơ mơ, mà giỏ tre còn dáng vẻ ấn xuống, trông khá nặng.
Kha Mỹ Ngu khẽ rũ mi mắt xuống, từ từ giải phóng thần thức, quả nhiên, cô phát hiện một thở yếu ớt từ trong giỏ tre.
Một từ buôn đột ngột xuất hiện.
"Ting ting, chúc mừng kí chủ phát động nhiệm vụ phụ ẩn, thành cứu vớt đứa bé lạc đường, tìm nhà của đứa bé, phần thưởng giá trị hoà bình 500!"
Nguồn: Hina Monkeyd