Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 37

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:56:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế là cái mùi bá đạo từ thôn Đông lan tới thôn Tây, khiến cho ít trong sân c.h.ử.i rủa.

"Mẹ ơi, bữa sáng chúng ăn gì ?"

"Để con giúp !" Kha Mỹ Ngu đói bụng, Kha một cách đáng thương.

Mẹ Kha dở dở đứa con gái bảo bối của , vội : "Buổi sáng ăn mì, một tự , con rửa mặt đ.á.n.h răng quần áo ."

"Lát nữa con còn chợ với bà nội đấy."

Bà cụ cũng thăm dò : "Ngu Bảo Nhi, cháu cần ăn nhiều , để bụng một chút lát nữa chúng lên chợ ăn thêm!"

Mắt Kha Mỹ Ngu sáng lên, cô đáp liên tục lạch bạch chạy nhà.

Hai ông bà cụ nhà họ Kha và các thành viên phòng thứ bốn thấy thì thầm thở phào nhẹ nhõm.

Tiền Trang cách thôn Lạc Phượng xa, nửa giờ bộ, nhưng mỗi khi họp chợ và bận rộn công việc đồng áng, làng sẽ cử xe bò đến kéo phụ nữ và trẻ em già yếu đến đó.

Người lái xe là Kha Nguyên Viễn, con trai ba của nhà trưởng thôn, thấy bà Kha và Kha Mỹ Ngu tới, ha ha, đặt hai cái giỏ bên cạnh treo lên lưng bò: "Bà ba, em gái Ngu Bảo."

Nguồn: Hina Monkeyd

Bà Kha cũng khách khí, xe nhiều chồng nàng dâu trông mong ước ao ghen tị thành một đám, bọn họ kéo Kha Mỹ Ngu xuống.

Kha Mỹ Ngu ngọt ngào gọi: "Anh ba Viễn!"

"Ê Kha Mỹ Ngu, cô lấy hơn một trăm đồng sính lễ của Ân Thục , ở trong nhà dưỡng bệnh còn chạy chợ tham gia cuộc vui gì?" Một giọng ch.ói tai từ phía truyền đến.

"Không , hoa khôi thôn chúng một lòng phượng hoàng bay khỏi thôn, tham gia cuộc vui cũng là hợp tác xã tiếp thị cung ứng trong thị trấn, thể cam lòng hạ chợ chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-37.html.]

"Vân Nguyệt, em đang cái gì !" Kha Nguyên Viễn bất bình hô lên.

Kha Mỹ Ngu đầu thì thấy đó là Kha Vân Nguyệt con gái út của trưởng thôn, bằng tuổi cô, cũng đính hôn.

Không đợi bà Kha mở miệng chuyện, một phụ nữ sĩ diện bên cạnh nắm tay bà , bất bình : "Bà nội, cháu bà yêu thương cháu gái Ngu Bảo Nhi, nhưng cái gì cũng giới hạn thôi."

"Thứ quan trọng nhất của một cô gái là thanh danh, Ngu Bảo Nhi dính líu với Tần Nguyên Cửu trong chuồng bò, chuyện đây!"

"Chậc chậc, chẳng trách con bé tám nhà bà , tối hôm qua nhiều thấy như ..."

"Nghe Ngu Bảo Nhi nhà bà vì cứu Tần Nguyên Cửu mà cái gì hô hấp nhân tạo, miệng đối miệng đấy!"

"Không đúng, , bọn họ chui bụi lau sậy, kịp cởi quần áo đụng ..."

Những phụ nữ xe bò chuyện ầm ĩ!

Sắc mặt bà cụ Kha âm trầm, trực tiếp dậy cầm cái giỏ trúc bên cạnh, nhanh tay ném mạnh về phía đám : "Nghe , chúng mày ai ?"

"Chúng mày chỉ tai mà não đúng ?"

"Bảo Nhi ngoan nhà tao suốt ngày ở nhà, ngoài nó cũng theo khác, tối qua một đám trẻ con nhà tao ở đấy, chúng mày thể c.h.é.m gió như ?"

"Chúng mày đang hãm hại gia đình của hùng chiến đấu, quên mất ai là dùng xương m.á.u liều mạng cho cuộc sống như hiện tại!"

"Một đám lớn tâm địa xa, con cái trong nhà chúng mày bao nhiêu cha ruột , còn dám dìm bảo bối của tao xuống nước!"

 

 

Loading...