Kha Mỹ Ngu nhíu mày: "Thế , lúc đó em họ chặn chị cầu chuyện, chẳng lẽ nghĩ tới tình huống ?"
"Bình thường hai chúng còn với mấy câu, nhưng hôm đó em như s.ú.n.g máy bà nội thiên vị, nhà chị hút m.á.u nhà chú hai các em."
"Mắt thấy đồng chí Vu sắp đến mặt, còn túm lấy quần áo của chị. Chị chỉ giật quần áo túm thôi, thế mà em nhảy luôn xuống sông."
"Nếu em đàn ông thì cứ thẳng , với quan hệ của chúng , chẳng lẽ chị còn thể tặng cho em ? Nói gì là một đàn ông già ba đứa con chứ!"
Kha Ân Thục thể tin trừng mắt chằm chằm Kha Mỹ Ngu, vẻ mặt đau lòng lùi phía vài bước: "Chị họ, dù thanh danh của em cũng sớm mất , nên em sợ mất mặt thêm , chỉ cần trong lòng chị thấy dễ chịu hơn là ."
"Ô, ý của em là chị đổ tội cho em hả?"
Kha Mỹ Ngu khẽ một tiếng, thổi thổi lên móng tay màu hồng của , thản nhiên : "Thật trùng hợp, hôm đó đồng chí Tần cũng câu cá gầm cầu, chắc chắn thấy bộ sự việc! Tại chúng tìm để đối chất một chút nhỉ?"
Kha Ân Thục siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, dùng sức c.ắ.n c.h.ặ.t răng.
Chị họ nhà từ nhỏ lớn lên trong hũ mật, chỉ cần phất tay áo là cơm đưa đến tận miệng, bao giờ lo toan cuộc sống, vẻ ngoài tùy hứng ngang ngược tất cả yêu mến!
Nguồn: Hina Monkeyd
Từ khi nào mà bà chị họ gì về thứ trở nên nhanh mồm nhanh miệng, suy nghĩ sáng suốt rõ ràng như ?
Cô cúi đầu, sợ hãi thu hình gầy gò, nhỏ giọng oán trách : "Chị họ, chị cứ nhất định chèn ép em ?"
"Ngày hôm đó rốt cuộc xảy chuyện gì, ba , chị, em và đồng chí Tần đều !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-3.html.]
"Chị thể đổi trắng đen, cùng với đồng chí Trần chấp mê bất ngộ ạ."
Kha Ân Thục chỉ một câu, đổ hết sạch nước bẩn lên đầu Kha Mỹ Ngu, còn biến lời của đồng chí Tần trở nên mất uy tín.
"Con bé tám , lời của mày ý gì?"
Mẹ Kha vui, tức giận hỏi: "Có chuyện gì thì cứ thẳng , úp úp mở mở vu khống ai ?"
"Tiểu Ngư Nhi nhà tao ngoan ngoãn lễ phép, từng dối, cũng lòng đen tối uốn éo như mày, gặp đàn ông là yên !"
Cha Kha ở ngoài phòng như thế, mang theo năm đứa con trai yên lặng ở cửa nhà chính, che hết ánh nắng mặt trời.
Còn tư thế xắn tay áo tìm đ.á.n.h !
Người nhà họ Vu thấy nhịn âm thầm tặc lưỡi, trong lòng càng nghiêng về Kha Ân Thục, em ruột chỗ dựa, tính cách nhát gan dám tranh giành.
Ông cụ vẫn luôn im lặng nãy giờ rít vài t.h.u.ố.c lá, khàn giọng một câu cảnh cáo: "Cháu tám, Ngu Bảo Nhi tính tình trầm lặng, ngoại trừ học thì ít khi ngoài, cho nên thể khả năng dính dáng gì đến đồng chí Tần sống trong chuồng bò !"
"Bây giờ Ngu Bảo Nhi ngã vỡ đầu, suýt nữa thì qua khỏi, hôn sự của con bé cũng rơi cháu . Cháu còn bất mãn cái gì nữa?"
Kha Ân Thục dư quang thoáng thấy ánh mắt lấp lánh của bà mối và những khác trong sân, lập tức mím môi : "Nói cho cùng vẫn là chị họ chịu thiệt thòi, , cháu sẽ bù đắp cho chị thật !"