Tần Nguyên Cửu gật đầu: "Hôm nhận điện báo, đồ vật hiện đang đường , nếu như tình huống gì đặc biệt, mai ngày là đến."
"Vốn là cho một bất ngờ đấy." Anh bất đắc dĩ nhún nhún vai.
Người dân nhịn vui vẻ gật đầu, bắt đầu suy nghĩ xem sẽ chia những thứ gì, dù chỉ là một đống vải lẻ, bọn họ cũng thể khéo tay may nhiều thứ.
Đám hưng phấn nên ở nhà họ Kha để ngóng chút tin tức.
Cuối cùng bà nội Kha vẫn đuổi hết , tiếp tục mở hình thức học tập.
Kha Mỹ Ngu từ từ đến mặt Tần Nguyên Cửu, chớp chớp mắt: "Anh Cửu ngoan nha, chuyện như tại cho em ?"
"Không lẽ giữa vợ chồng vẫn giữ bí mật riêng?"
"Hơn nữa, chuyện khi nào ?"
Tần Nguyên Cửu xoa xoa đầu cô, thừa dịp khi cô xù lông, nhướng mày : "Lúc lên trấn với em , thể lúc em ở phòng bếp chờ cơm ăn nên để trong lòng."
Kha Mỹ Ngu ngượng ngùng , hết cách , chính trải qua thời đại vật tư thiếu thốn, cho nên khát vọng đối với đồ ăn khó mà loại bỏ , hơn nữa thể chất của cô đúng là đặc thù, trong bụng thể chứa cả con thuyền chứ, và bà tài nấu nướng vô cùng .
Và thế là đương nhiên cô trở thành nô lệ của đồ ăn ngon, lún sâu đến dứt .
"Anh đổi lấy cái gì? Anh tìm bạn cũ đây nhờ giúp đỡ ? Bọn họ sợ liên lụy ?" Kha Mỹ Ngu tò mò hỏi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-294.html.]
Tần Nguyên Cửu gật gật đầu: "Có nhiều chủng loại, mai em sẽ ."
" là tìm bạn bè cũ nhờ giúp đỡ." Vẻ mặt chút lạnh lùng: "Người đời đa phần chỉ quan tâm đến lợi ích của bản , bốn chữ lạnh cũng chỉ đơn giản , khi nhà của kéo xuống nước, càng thể hiện rõ ràng hơn."
"Bạn bè đây của hầu như đều là bạn bè , nhưng vẫn còn chút đáng tin, nỡ để bọn họ khó xử, cho nên vẫn luôn liên lạc với bọn họ."
" bây giờ nghĩ thông suốt , năng lực mang theo gia đình của càng ngày chạy càng xa, tại thể liên lạc với đám bạn bè chứ?"
"Người với ở chung hỗ trợ , gì tình hữu nghị thuần túy chứ?"
"Trái nếu thể đưa tay giúp đỡ tại thời điểm cần thiết, mới phán xét giá trị của tình hữu nghị thì chẳng bằng đôi bên cùng đạt một lợi ích gì đó vững chắc."
Nguồn: Hina Monkeyd
Kha Mỹ Ngu mím môi: "Phải nhất thiết qua lẫn ? Không một phá lệ cố chấp, dù là nỗ lực từ một phía, vẫn buông tay ?"
Tần Nguyên Cửu nghiêm túc về phía cô: " , cho dù là cha , nếu như đạt thỏa mãn tương ứng mà họ mong chờ, bọn họ cũng sẽ dần dần thất vọng, thậm chí vứt bỏ chúng!"
"Dù cũng ngoại lệ chứ?" Cô từ bỏ ý định hỏi.
"Không thể nào, nếu vẫn cố chấp, chỉ rõ là càng mong ở bên cạnh ." Anh nghĩ như cũ lắc đầu .
Kha Mỹ Ngu xong vẫn hiểu lắm, chẳng qua chuyện cũng thành quá khứ , còn cách thời , cô cũng so đo nghĩ nữa, dứt khoát tiếp tục như đà điểu, ném hết những chuyện muộn phiền tự lừa dối đầu.