Nhà lão tứ tính thêm hai miệng ăn nhà Kha Mỹ Ngu nữa là tất cả năm mươi tư cân thịt.
Mẹ Kha hẹp hòi, bà chia cho nhà bác cả với nhà bác ba mỗi nhà năm cân, bố chồng mười cân, bố đẻ mười cân!
Kha Mỹ Ngu đang cây, cùng với đám trẻ bưng cái bát lớn, đợi ăn cơm mổ lợn.
Nhìn thấy đàn ông đang tới, cô ôm bát lên, lấy cái giỏ từ đỉnh đầu nhảy xuống, chạy đến mặt .
"Chào hai sư phụ nhé, ăn cơm ? Ăn cùng luôn , cố ý để món từ thịt lợn trong thôn, bên một lớp mỡ lợn, phía là mì kéo tay, còn cả trứng trần nữa."
là đưa miệng, thơm ngon vô cùng, hạnh phúc lên trời luôn.
Kha Mỹ Ngu vén tấm vải , cái giỏ cao đựng bốn bát, dùng miếng gỗ ngăn cách, tổng cộng ba tầng.
Tần Nguyên Cửu lấy một tầng, bên trong, nhạt gọi hai ăn cơm.
Bát trong giỏ là của nhà lão tứ, hoa văn độc đáo là sính lễ của đưa.
Bởi vì hai vợ chồng họ vẫn tới nhà cũ ăn uống nên nồi niêu trong nhà còn mới, điều bát đũa Kha Mỹ Ngu nhặt về nhà cũ.
Trong giỏ cũng ba cái bát , bát Kha Mỹ Ngu đang ôm chỉ còn nước canh.
Tần Nguyên Cửu tự nhiên lấy một bát nhét cho cô: "Em đừng chỉ để ý đến bọn ."
Kha Mỹ Ngu vội gật đầu, uống một cạn chén canh tiếp tục vui vẻ ăn bát mì lòng lợn thứ năm.
Hai sư phụ ngại ngùng từ chối.
Bọn họ tới để việc, thể ăn cơm của thôn dân, hơn nữa một bát là thịt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-270.html.]
"Sư phụ ăn , đám lợn rừng do phát hiện đấy, nhà chúng phân hơn năm mươi cân thịt lận." Kha Mỹ Ngu : "Ăn một bát, mang về một bát. cho mà nhé, đám lợn rừng đều ăn nhân sâm núi mà lớn đấy, già trẻ nhỏ ăn đều bổ não, tráng , chừng các còn thể sinh vài sinh viên đấy."
Tần Nguyên Cửu cạn lời b.úng trán cô: "Mau ăn đồ của em ."
Cô nhóc giấu chuyện gì, hận thể với lợn rừng ăn tiên đan diệu d.ư.ợ.c, đều đến quảng cáo ...
Hai sư phụ hiếu kỳ hỏi: "Đồng chí nhỏ, cháu lợn rừng ăn nhân sâm mà lớn?"
Kha Mỹ Ngu đảo mắt, tiếp tục phét: "Cháu là thầy t.h.u.ố.c, thể thể chất của đám lợn bình thường, hơn nữa bởi vì chúng ăn kỳ hoa dị thảo, đủ loại t.h.u.ố.c quý trong thời gian dài đương nhiên sẽ thành thứ t.h.u.ố.c bổ khó ."
"Loại t.h.u.ố.c bổ lợi cho cho hấp thụ."
"Phải phàm là chuyện kỳ lạ thì nhất định sẽ nguyên nhân. Mọi ai đến bầy lợn rừng sói đuổi kẹt đá ?"
"Nói chừng bầy sói cũng thịt lợn rừng bổ đó."
Hai sư phụ , coi là thật.
Dù cho lợn rừng ăn cái gì thì cũng chỉ là thịt lợn rừng mà thôi.
Có điều bọn họ kháng cự sự mê hoặc của thịt , đón lấy cái giỏ cắm đầu ăn.
Vừa ăn một miếng thịt, hai mắt họ kích động đến trào lệ, ngon quá!
Nguồn: Hina Monkeyd
Bọn họ là công nhân viên chức trong xưởng thịt, cứ dăm ba ngày là thịt ăn, nhưng từ đến nay ăn món nào tươi ngon, thơm phức như thế.
Ăn một miếng bọn họ nỡ ăn nữa mà mang về nhà cho già trẻ trong nhà nếm thử.