Người già ở một bên xem trò vui, còn lẩm bẩm: "Cả lợn rừng đều quý cả, lông thể thành bàn chải, b.út lông, còn thể nướng lên thành tro để trị thương. Kể cả mang đến hợp tác xã cung ứng tiếp thị cũng đổi ít tiền phiếu..."
"Lát nữa chúng lấy chậu đựng m.á.u lợn."
"Răng lợn rừng cũng là đồ ..."
Kha Mỹ Ngu tủm tỉm, khóe mắt liếc lão nhị nhà họ Kha đang lẫn trong đám hóng chuyện.
Cô ghé sát bên bà cụ: "Bà nội, dù cho là phúc khí của cháu , thịt lợn rừng là do nhà tìm thấy. Chúng quyền phân phát đám thịt lợn đúng ?"
"Được chứ." Bà cụ gật đầu: "Ít nhất chúng cũng thể để cho thôn Lạc Phượng một nửa."
Mắt Kha Mỹ Ngu sáng lên, sức chiến đấu của bà nội mạnh mẽ thế đấy.
"Bà nội, Hoàng đại tiên thường xuyên cho chúng đồ. Những con lợn rừng để trong thôn hưởng chút, hơn nữa nhà chúng nhiều , cũng thể chia ít."
"Ý cháu là cháu cho nhà Kha Ân Thục ăn thịt."
"Cái là cháu phát hiện , cho bọn họ dính phần? Cháu lấy chút gì của bọn họ ?"
"Muốn ăn cũng nhưng mang tiền đến mua , cứ theo giá cả thị trường."
Nguồn: Hina Monkeyd
"Cũng thể cho Kha Vân Nguyệt, Hoàng Phương Bân, Lý Thủy Sinh với Đường Ngải Du nữa."
Cô hẹp hòi thế đấy, thích lấy việc công báo thù riêng đấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-268.html.]
Bà cụ đồng ý: "Được , Bảo Nhi nhà hào phóng, nếu các cháu báo tin với trong thôn thì hai mươi sáu con lợn đều là của nhà chúng , gì phần cho xung quanh."
Hai mắt Kha Mỹ Ngu sáng lên, cô chạy tới cạnh Kha Mỹ Ngu.
"Có chuyện gì thì ." Tần Nguyên Cửu mặt mũi dáng vẻ ngoan ngoãn đáng yêu của vợ nhỏ lúc lấy lòng khác, bất đắc dĩ xoa trán.
"Anh Cửu." Kha Mỹ Ngu dáng vẻ mềm mại, cầu xin khác như thật: "Anh nếu như chúng bán thịt cho công trường thịt gia công, đó bọc đưa đến đơn vị trong huyện thành phúc lợi năm mới. Có thể một lãi hai, hai lãi bốn ?"
lúc trưởng thôn bên cạnh, thấy thế, ông run lên: " thế, cháu rể, mặc dù một năm cơ hội ăn thịt của ít nhưng nếu như thể dùng thịt để đổi nhiều đồ hơn, cần hỏi, chú sẽ bọn họ xin cháu việc."
Tần Nguyên Cửu nhíu mày: "Được, hai mươi sáu con, mười ba con giao cho công xã, ba con chia cho thôn dân, mười con khác đổi vật tư."
Kha Mỹ Ngu bổ sung: "Anh Cửu, nhớ với , những con lợn rừng đều là ăn nhân sâm núi để lớn, là thứ bổ, giá cao ngất ngưởng, chỉ bán một đợt."
"Thịt lợn quý thì cũng chỉ là thịt lợn." Anh liếc xéo cô, chọc thủng suy nghĩ kỳ quái của cô: "Có điều sẽ xem xét để lấy lợi ích lớn nhất."
Nói xong, chào hỏi về nhà, đạp xe lên trấn.
Một lát , của công xã kéo mấy chiếc xe bò đến, các lãnh đạo nhịn tiến lên.
Nhìn thấy hai mươi sáu con lợn xếp đầy sân nhà bí thư chi bộ thôn, chủ tịch xã vội gật đầu khen thưởng: "Thôn Lạc Phượng đúng là nơi đất ."
Lợn rừng xuống núi kẹt đá, đây là chuyện ngàn năm một.
Trưởng thôn nhân cơ hội cách xử lý mười con lợn của thôn dân .