Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 256

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:02:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Thím cần khách sáo !" Ông Triệu nở nụ nắm lấy tay bà cụ: "Chúng cháu một câu mà tới nhà còn phiền hai tháng nữa. Chúng cháu mới là thất lễ!"

"Không thất lễ, thất lễ !" Bà cụ Kha vội vàng : "Mọi chào đón các cháu đó."

Đoàn nhường để ai ghế , cuối cùng ông Kha và bà Kha lo lắng xuống.

Mẹ Kha và mấy chị em dâu bưng trứng luộc đường nâu lên.

Kha Mỹ Ngu bưng một bát lên ăn ngon lành, còn nhịn than thở một câu: "Vẫn là ở nhà thoải mái nhất, một chén trứng luộc đường nâu con cũng thể nếm hương vị con nhớ con luôn đó..."

Chị dâu cả nhà họ Kha bật thành tiếng: "Bé bảy , cháu sai , trứng luộc đường nâu hôm nay là bác mà. Chẳng qua bác cả cũng nhớ cháu."

Nguồn: Hina Monkeyd

Mọi đều vui vẻ thôi.

Lúc đang chuyện, Kha bưng thêm súp củ cải lên: "Sắp tới giờ cơm , ăn lót bụng một chút."

Mi mắt Kha Mỹ Ngu con cong mỉm , vùi đầu ăn tiếp, ăn xong còn gặm thêm bánh hỉ, giải thích rõ ràng ý đồ tới đây của ông Tiết và bà Triệu.

"Mẹ, lát nữa con đưa cho một tờ thực đơn. Mẹ cứ dựa theo thực đơn mà nấu, thể tăng thêm cơm cho ông Tiết và bà Triệu đấy!"

Mặc dù Kha nhiều nghi vấn nhưng vẫn đồng ý: "Hai vị đồng chí giáo sư, chỉ là một phụ nữ nông thôn mà thôi, chỉ nấu chút cơm canh đạm bạc, mong đừng chê trách."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-256.html.]

Ông Tiết và bà Triệu vội vàng lắc đầu.

"Anh khách sáo quá, đồng chí giáo sư gì chứ, chẳng qua chỉ là xưng hô dỗ thôi. Anh gọi chúng là ông Tiết, bà Triệu là !"

"Không ." Lão tứ nhà họ Kha lắc đầu, khó giấu nổi kích động: " nhóc con nhà , hai sẽ ở hai tháng, còn dạy dỗ nhà , năm thằng nhóc nhà nữa!"

"Cái gọi là một ngày thầy cả đời cha, chúng vẫn nên gọi thầy Tiết, cô Triệu ."

Dù cho bên ngoài, một thời gian địa vị của giáo viên thấp, nhưng thôn dân trong thôn Lạc Phượng xa xôi hẻo lánh vẫn kính trọng giáo viên, văn nhân, sự kính trọng kết thừa từ tổ tiên, ăn sâu trong xương m.á.u.

Suy cho cùng, một câu tri thức đổi vận mệnh đủ để thúc giục đám nhóc nhà học hành cẩn thận, dù cho nhận thêm vài mặt chữ, học thêm vài đạo lý cũng thể tạo ảnh hưởng tích cực vô cùng to lớn đối với cuộc đời của chúng.

Ông Tiết, bà Triệu kiên trì nữa, đành bất đắc dĩ chấp nhận.

Kha Mỹ Ngu ăn no xong, lúc mới với hai ông bà: "Hôm nay ông bà cứ nghỉ ngơi , quen với cảnh xung quanh. Bắt đầu từ ngày mai, chúng chính thức điều chỉnh thể."

"Cháu lên kế hoạch tường tận cho ông bà trong mấy ngày tới, đảm bảo các phương diện cơ thể đều nâng cao, hơn nữa đợi khi rời khỏi nhà cháu, chỉ cần ông bà tiếp tục duy trì, sống lâu trăm tuổi chỉ là chuyện dễ như trở bàn tay."

"Ông nội, bà nội, cha , các ông các bà nữa, dù bây giờ chúng cũng bắt đầu nghỉ đông , thời gian. Mọi cũng tham gia dưỡng sinh , đại học thì dạy khác trong làng, cùng trường thọ."

 

 

Loading...