Có điều Kha Mỹ Ngu vẫn tìm thể diện cho chị gái Hàng Vũ Đồng nên khi rời khỏi nhà họ Tiết, bọn họ trực tiếp tới hợp tác xã cung ứng tiếp thị, mua mấy cuộn len đủ màu sắc."
Nguồn: Hina Monkeyd
"Chị Đồng, thôi, chúng đến tiệm cơm quốc doanh ăn cơm, tối nay sủi cảo thịt heo với hành đó." Kha Mỹ Ngu nhớ tới tối qua nhân viên phục vụ lên bản đen, cô nhịn lau miệng.
Bước chân Hàng Vũ Đồng nặn nề, cô lắc đầu: "Thôi , hai , chị đến nhà ăn ăn chút bánh bao với rau là ."
Nhân viên công chức trong nhà khách ít, tất cả mấy nhân viên trong đơn vị đều đến nhà ăn của bệnh viện ăn cơm.
Cơm ở bệnh viện thoải mái, còn mất mười mấy phút bộ, Hàng Vũ Đồng bạn bè, cơ bản đều bước chân, tự ăn chút bánh, luộc quả trứng, pha chút sữa, nấu thêm chút mì, gặm thịt khô qua bữa.
Lúc mới đến phía bắc thành phố một tuần, cô sút năm cân.
"Đi thôi, thôi." Kha Mỹ Ngu kéo cô tới nhà ăn quốc doanh.
"Không , lúc chị gái chị đến thăm chị, nếu để nhân viên trong tiệm cơm quốc doanh phía nam thấy, chị sẽ t.h.ả.m lắm đấy!" Hàng Vũ Đồng ôm lấy cột điện bên đường, nước mắt.
"Hơn nữa đầu bếp Lý ở phía bắc chị là kẻ phản bội, ông sẽ ghim chị gái chị."
Nhà khách với tiệm cơm quốc dân đối diện , mỗi ngày, cứ đến giờ cơm, cái mùi thơm mê tàn phá cô ...
Cô ăn thịt kho tàu, ăn gà hầm nấm...
chị gái cô là của tiệm cơm quốc doanh phía Bắc, em gái , cô giữ vững lập trường!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-248.html.]
Kha Mỹ Ngu tác ngón tay cho cô : "Chị Vũ Đồng, tùy cơ ứng biến."
"Chị từng ăn đồ đầu bếp Lý nấu mới càng tư cách nếm thử đồ đầu bếp Thích nấu!"
"Đầu bếp Lý bối cảnh gia tốc thâm sâu mà món đầu bếp Thích nấy mang đặc trưng cá nhân, thiên phú, hai đều ưu tú."
"Hơn nữa mặc kệ là phía nam phía bắc thành phố thì đều là nhà ăn quốc doanh do tổ chức mở , thể mâu thuẫn lớn thế nào? Người gọi là cạnh tranh lành mạnh, đầu thi đấu hữu nghị với thứ hai."
"Đầu bếp nhận thức cao, chị xem thử xem."
Tách ngón tay xong, Kha Mỹ Ngu kéo Hàng Vũ Đồng đang giả c.h.ế.t và Tần Nguyên Cửu mang theo sự oán hận phía kiêu hãnh bước cửa lớn của tiệm cơm quốc doanh.
"Chú Thích, cháu tới đây." Cô cao giọng hô: "Có tối nay sủi cảo ?"
"Cô gái nhỏ, cháu tới muộn , trong nồi chỉ còn nước canh thôi." Vị khách cửa đang chậm rãi ăn sủi cảo, nở nụ khoe mẽ.
Một đồng chí khác đến muộn cũng đang uống canh ăn bánh nướng nhăn mặt : " đấy, sủi cảo trong tiệm đều hạn, mặt mà cung cấp."
Sủi cảo gói nhỏ, một bát mười mấy cái mà trong tiệm tổng cộng bốn, năm nhân viên, thể gói bao nhiêu cái .
Cơ bản là chỉ lãnh đạo mới thể ăn sủi cảo vỏ mỏng, thịt thơm, những còn uống chút canh thịt còn thừa, ăn thêm bánh nướng là tệ .
Thế nhưng đầu bếp Thích thấy tiếng Kha Mỹ Ngu gọi thò đầu khỏi cửa, vui vẻ chào hỏi: "Biết ngay con nhóc nhà cháu ngửi mùi sẽ tới mà, chú để cho cháu ít , hẹ trứng tôm, còn cả thịt lợn với hành, cái là bí với trứng gà, còn cả nấm với thịt nữa!"