Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 244

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:02:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

thì nơi cũng là gốc gác của họ, là nơi họ sống mấy chục năm.

Nguồn: Hina Monkeyd

Mặc dù bọn họ tạm thời đồng ý với lời mời của , đến kinh đô góp sức xây dựng đất nước nhưng họ vẫn nhớ chuyện .

Trước đây bọn họ còn suy nghĩ lá rụng về cội, nếu bất đắc dĩ, ai c.h.ặ.t đứt nguồn gốc của ?

Tần Nguyên Cửu thấy ngoài mặt bọn họ vẻ do dự và nỡ, : "Ông Tiết, bà Triệu, nhà cháu ở kinh đô, bây giờ cùng vợ và năm trai lên huyện thành học nên tìm một nơi để đặt chân."

"Mặc dù vợ cháu là cô gái nông thôn nhưng từ nhỏ nuông chiều đến lớn, thích ứng với cuộc sống trong ký túc trường đại học, hơn nữa chúng cháu cũng yên tâm khi để cô đối mặt với mối quan hệ xã giao phức tạp."

"Cháu năng lực nên thuê hoặc là mua một căn nhà nhỏ để bảy lên huyện thành học cuộc sống đơn giản, thoải mái, việc theo đuổi tri thức sẽ càng thuần túy hơn."

"Thực , chúng cháu bắt buộc mua, suy cho cùng ai cũng nghiệp xong sẽ điều đến . Hoặc là lúc ông cháu sửa án sai, bọn cháu thể đến kinh đô phát triển. Cái ai ."

Ông Tiết gật đầu: "Đây cũng là một cách , một nhà chúng đều đến kinh đô, trong thời gian ngắn dự định ."

"Nói thật lòng, trong căn nhà lưu giữ ít ký ức của chúng , mỗi một ngóc ngách trong nhà đều là do với bà cụ từng chút một sắp xếp. Chúng thực sự nỡ bán ."

"Nếu các cháu ở thì cứ qua đây ở, giữ cho căn nhà . Chỉ cần lúc các cháu ở thì chăm chút cho nó chút là ."

"Tiểu Bách với Tiểu Cần giống như con ruột của hai vợ chồng , bọn nó nhận ân tình lớn như thế, chúng đòi tiền thuê thì tục quá!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-244.html.]

Một thầy t.h.u.ố.c y thuật cao minh, ai mà chẳng kết giao?

Huống chi Kha Mỹ Ngu cứu chữa cho Tiểu Cần, lòng ơn của họ cũng kém.

Tần Nguyên Cửu hào phóng gật đầu: "Vậy bọn cháu cảm ơn ông Tiết, bà Triệu chăm sóc."

Kha Mỹ Ngu mặt mày cong cong: "Ông Tiết, bà Triệu là , cả đời bình an!"

Vừa xong, cô lướt qua mặt bà Triệu ánh mắt dừng ở đôi môi bôi son nhạt của bà .

Bởi vì chất son bóng màu hồng phớt thể khiến nhan sắc tăng lên một bậc lớn, vì thế khác dễ dàng phớt lờ sự xanh tím bên lớp son.

Môi đỏ tím gọi là chứng bầm tím, bệnh trạng biểu hiện như thế hiếm, phần lớn là do thiếu m.á.u ví dụ như tim thiếu m.á.u, một nơi nào đó u.n.g t.h.ư, đương nhiên, cũng một vài bẩm sinh .

thoáng qua móng tay bà Triệu, bà cụ hơn năm mươi tuổi vẫn yêu cái , bên bôi một lớp sơn hoa phượng tiên nhàn nhạt, bởi vì thêm sáp ong nên nó cũng bóng lên.

Thần thức của Kha Mỹ Ngu sắc bén, đương nhiên phát hiện bên móng tay xinh tối và thô !

"Tinh tinh, vận may của ký chủ thật đấy, phát động nhiệm vụ cứu trợ khẩn cấp, hoa đào ngập thiên hạ!"

"Bà Triệu Ái Cúc đây cả đời cống hiến cho quốc gia, cho học sinh, vận mệnh lúc thăng lúc trầm, vốn dĩ nên an hưởng tuổi già nhưng bởi vì lúc còn trẻ, việc, nghỉ ngơi định, thể ít mầm bệnh, sớm muộn gì cũng u.n.g t.h.ư dày!"

 

 

Loading...