Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 239

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:02:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thật lúc Kha Mỹ Ngu chút hổ: " mua nhà mà, với chồng , còn năm trai cũng đều tới đây học."

"Người một nhà ở cùng một chỗ cho tự do thoải mái, còn tránh nhiều mâu thuẫn."

"Nếu như gấp thì sẽ giúp mấy đứa hỏi thầy một chút." Tống Nham Bách nâng tay đồng hồ: "Để khi ăn cơm , lúc nãy khi tới thăm thầy thì hỏi thăm bọn họ định xử lý nhà ở thế nào."

Thực ý tứ lúc nãy của thầy là tặng miễn phí căn nhà cho hai vợ chồng bọn họ.

bọn họ nhận quá nhiều sự quan tâm giúp đỡ từ thầy, bọn họ thể hổ mà ?

Hơn nữa mấy năm nay bì chữa bệnh cho Tiểu Cần mà tiền tiết kiệm trong nhà cạn sạch, trong túi thiếu tiền đến mức dám nhắc tới chuyện mua nhà.

Bây giờ nhà ở hạ giá, thể bán một căn cho Kha Mỹ Ngu cũng xem như là một loại viên mãn.

Thời gian còn sớm nữa, bọn họ cùng đến chung cư nhà họ Tống đang ở.

Trong thành phố nhiều chung cư, đều đưa cho các gia đình ở các đơn vị việc nhiều năm nhưng phân nhà ở phúc lợi đến ở tạm thời.

Một nhà mấy miệng ăn, thậm chí mười mấy miệng ăn đều ở trong căn phòng mười mấy mét vuông, già trẻ gái trai ngủ một tấm đệm lớn, ở giữa kéo rèm nên thể ngăn cản từng đứa trẻ cứ nối tiếp sinh .

Hoàn cảnh gia đình Hàng Vũ Đồng tệ. Cô và Kha Mỹ Ngu hiếu kỳ cảnh xung quanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-239.html.]

Chứng ho của Diêu Y Cẩn ngừng , chỉ thỉnh thoảng mới ho hai tiếng theo thói quen.

Sắc mặt cô cũng còn trắng bệch ốm yếu nữa, cả giống như gốc cây non trải qua cái đông giá rét, bắt đầu thu thái vươn mầm lên, trêu chọc ánh nắng ấm áp.

"Trời, Tiểu Cần, sức khỏe của em mới khởi sắc, vội vàng dậy gì?" Tống Nam Bách mở cửa, thấy cô cầm khăn ẩm lau đồ đạc trong nhà, biến sắc tiến lên giành lấy, nhịn nghiêm mặt.

"Bệnh của em là do mệt mỏi quá mức tạo thành, còn chú ý hả? Anh thể lúc nào cũng chằm chằm em, Tiểu Cần, những việc để , đợi em khỏi hẳn , rảnh tay cũng đồng ý ."

Bị quở trách như thế, Diêu Y Cần cũng giận, ngược , cô kéo góc áo , như nũng: "Em lâu như thế , xương cốt cả đều mềm , chút việc vốn chẳng khiến em mệt , em chỉ hoạt động chân tay chút thôi, tâm trạng thoải mái, lợi cho việc khôi phục sức khỏe mà."

Nói xong, hai đồng loạt về phía Kha Mỹ Ngu, để cô đưa phán quyết.

Kha Mỹ Ngu ho nhẹ một tiếng, nhíu mày nghiêm túc : "Hai sai. Chị Cần, hôm qua em mới cướp chị từ chỗ Diêm vương về, hôm nay chị quên mất tình trạng của ?"

"Bệnh của chị, giai đoạn đầu tĩnh dưỡng, để thể chậm rãi phục hồi , đợi một tuần thì xuống giường, chậm rãi tăng thêm lượng vận động."

Nguồn: Hina Monkeyd

"Chị Cần, chị giường lâu như thế , bảy ngày là gì ."

"Chỉ cần chị lời, em đảm bảo khi khỏi, chị thể chạy nhảy giống hệt bình thường."

dứt lời, hai vợ chồng thể tin nổi.

 

 

Loading...