Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 232

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:01:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/6KzdBtFgET

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Bệnh lao tương đối khó chữa, điều quan trọng nhất là nửa năm tiếp theo, kiên trì uống t.h.u.ố.c, thể đứt đoạn. Nếu bệnh cũ tái phát thì cháu cũng còn cách nào."

" ghét nhất là theo dặn dò của bác sĩ."

Tống Nham Bách ngây ngốc , chần chừ mở miệng: "Đồng chí nhỏ, ý của cô là Tiểu Cần thể khỏi hẳn ?"

"Còn , Ngu Bảo Nhi tay thì chuyện trị hết bệnh!" Kha Mỹ Ngu khẽ ngước cằm, kiêu ngạo hừ một tiếng.

"Được." Tống Nham Bách gật đầu, cùng tay cùng chân trong phòng, chào hỏi cũng quên mất.

Nhìn thấy thương giường sắc mặt hiếm hoi lắm mới bình thản, hô hấp đều đều, điểm tĩnh ngủ say, nhịn nửa xổm xuống mép giường, cầm tay cô cẩn thận xoa xoa.

Thật , cảnh tượng chắc chỉ ở trong giấc mộng, sắc mặt Tống Bách Nham dằn vặt đau khổ.

Anh thích giấc mộng quá, sợ bản ngủ nhiều quá sẽ ít gặp thương, càng sợ khi mở mắt sẽ đối mặt với sự thật đau đớn là thương sẽ mãi mãi.

Kha Mỹ Ngu gãi đầu, vẻ mặt khó hiểu, Tần Nguyên Cửu đang tới, lẩm bẩm: "Người hiểu lễ phép gì cả, lẽ nào nên một câu cảm ơn với em ?"

"Đồ ngốc, thôi, em đói bụng hả?" Tần Nguyên Cửu duỗi tay nắm lấy tay cô.

Kha Mỹ Ngu nhanh ch.óng lùi một bước, : "Trên em vẫn còn vi khuẩn đó, đừng để nó lây sang ."

Nói xong, cô lén lút đưa tay lưng xé một lá bùa xua bệnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-232.html.]

Bùa thì vẻ năng nhưng thực tác dụng của nó khác gì t.h.u.ố.c sát trùng, thể loại trừ vi khuẩn gây bệnh cơ thể cùng với quần áo.

"Cả ngày em ăn ngủ, ngủ ăn cũng sợ thì sợ?" Tần Nguyên Cửu bực kéo cô : "Cùng lắm thì chúng đôi vợ chồng cùng chung hoạn nạn!"

Thời , bệnh lao phổi chẳng đáng là gì nhưng vấn đề là trình độ y học mắt thể khống chế nó.

Cô vẫn to gan như , nghĩ đến hậu quả nên chạm .

Anh lo lắng thái quá về cô, gì cô cũng là cá chép nhỏ tụ hội đủ vận may trong thiên hạ, nào dễ dàng dính thứ ô uế đó.

Nếu lo lắng cũng là lo lắng cho trong lòng đừng t.h.ả.m quá.

Nguồn: Hina Monkeyd

Đèn đường chiếu xuống ánh sáng mờ tối, đều ăn cơm xong, ngoài tản bộ, đám trẻ đuổi bắt nô đùa, cuộc sống vô cùng hài hòa và êm đầm, dù ngửi thấy mùi gió thu se lạnh mang theo lá rơi, họ đều cảm giác ơn ngày hôm nay.

Còn sống, thể thấy sự xa của nhân gian, bảo vệ giới hạn mấu chốt của cuộc sống, đúng là quá xa xỉ.

Vừa mới cảm thán như thế, Kha Mỹ Ngu kiệt sức, cô như món đồ treo Tần Nguyên Cửu, xoa cái bụng đáng thương : "Đồng chí Tần, em đói ..."

"Đi thôi, nãy thấy em còn việc xong nên dặn đầu bếp của nhà ăn quốc doanh một phần mì kéo tay nấu chín, còn mua chút rau với thịt. Đợi lát nữa nhà khách, chúng mượn bếp với nồi, nấu mì ăn."

Kha Mỹ Ngu vội vàng gật đầu, lúc , cô đột nhiên thấy đúng, vội vàng kéo về nhà khách.

Tần Nguyên Cửu chân dài bước nhanh, cô chân ngắn bọc đường bỏ nên chạy.

 

 

Loading...