Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 228

Cập nhật lúc: 2026-03-12 12:01:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50UFGCSuhY

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Vậy nên chúng thể mua một căn nhà nho nhỏ đồng chí Tần?"

Cô ôm một túi bánh bao, tỏ vẻ đáng thương mà cầu xin .

Ánh mắt Tần Nguyên Cửu lạnh nhạt: "Xin , cầu xin thì sẽ mua cho em!"

Nguồn: Hina Monkeyd

Kha Mỹ Ngu nghiêng đầu, trùm phản diện cũng thích cái kiểu ?

Từ đến nay cô còn chẳng da mặt là cái thứ gì, bước lên nửa bước hi hi: "Anh Tần ơi, Nguyên ơi, Cửu , cha Tần ơi, cầu xin đó..."

Còn đợi cô xong thì Tần Nguyên Cửu bước nhanh ngoài, vành tai khuất mái tóc đỏ đến mức gần như chảy m.á.u!

"Ơ, cha ơi, vẫn đồng ý đó!"

"Kha Mỹ Ngu." Bỗng nhiên dừng bước , xoay , một cơ thể mềm mại chợt đ.â.m sầm n.g.ự.c .

Hai mắt cô mở to: "Đây ạ!"

Tần Nguyên Cửu véo má cô nhưng dám dùng sức mà chỉ niết nhẹ: "Dày đến mức xây cả tường thành luôn , mua, nếu như mua thì với một tràng xưng hô của em lắm."

hì hì, vui sướng chạy bước nhỏ: " đồng chí Tần thích ?"

Kha Mỹ Ngu ngựa quen đường cũ tìm ngôi nhà .

Bọn họ bán phòng ở nên dọn nhà đến nhà ngang, bởi vì nguyên nhân bà chủ nhà mắc bệnh nên bọn họ xây nên một bức tường bằng gạch vụn ở cuối tầng thành một hộ gia đình riêng biệt, dễ dàng nhận .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-228.html.]

Kha Mỹ Ngu tranh gõ cửa phòng.

Một đồng chí nam cao gầy mảnh khảnh, ăn mặc sạch sẽ từ bên trong: "Chào , xin hỏi tìm ai?"

Trên mặt chú đượm nỗi ưu sầu, giọng cũng khô khốc nghẹn ngào.

"Cháu tới tìm dì của cháu." Kha Mỹ Ngu nhanh nhảu : "Nghe bệnh nên bà cháu bảo cháu tới đây xem thế nào."

"Ai ông Tống?" Một tràng tiếng ho khan phát ngay khi một phụ nữ ốm yếu chuyện.

Kha Mỹ Ngu chút chột ánh mắt lạnh lùng của Tần Nguyên Cửu, giọng của phụ nữ vẻ lớn tuổi lắm...

Xong , tư duy của cô định hướng, vẫn luôn cho rằng bệnh lao phần lớn đều là già, còn là giảng viên đại học, thể phân cho một căn nhà chẳng là một vị giáo sư già ?

"Mọi nhận nhầm , nơi chỉ hai vợ chồng chúng thôi." Nam đồng chí lắc đầu, đó trả lời với nét mặt dịu dàng: "Không ai Tiểu Cần, hỏi đường thôi!"

"Không sai, sai." Kha Mỹ Ngu căng da đầu : "Người trong nhà dây mơ rễ má, chắc là dì cháu . Bà cố nội của cháu là theo chân chạy nạn tới đây, dù quan hệ họ hàng cũng xa quá nhưng cũng là quan hệ mà ?"

"Cháu bà nội bệnh nên tới đây xem thế nào. Trước đây lúc ở núi cháu học chút y thuật, chừng thể giúp đỡ ."

Nam đồng chí chắn ở cửa mỉm , cũng dây dưa với vấn đề quan hệ họ hàng nữa mà chỉ : "Vị nữ đồng chí , bạn đời của mắc bệnh lao phổi, dễ lây truyền, bác sĩ, bác sĩ cũng hiện giờ cô chỉ thể dùng tiền níu giữ mạng sống qua ngày thôi..."

"Tâm ý của hai nhận, ." Đôi mắt chú đỏ hoe, nghẹn ngào: " chỉ hy vọng thể ở bên cạnh cô đoạn đường cuối cùng ."

 

 

Loading...