Tần Nguyên Cửu lắc đầu, lời , thuận theo cô, nghiêm túc khen: "Mẹ mì kéo tay là ngon nhất, chỉ thể loanh quanh trong phòng bếp của thôn Lạc Phượng thật đúng là lãng phí tài năng."
Mẹ Kha chọc tiếng, bà còn chú ý duy trì sự đắn mặt con rể.
Bà xua tay: "Làm gì khoa trương như mấy đứa ? Mẹ với các thím, các chị đều như mà, một nửa thời gian đều loanh quanh trong bếp, ngày nào cũng những chuyện nên thành thục luôn."
"Chỉ là cơm nhà thôi, điều đúng lúc hợp khẩu vị của mấy đứa."
Tần Nguyên Cửu : "Mẹ, từ đến nay, con thích dối."
"Ở thủ đô, nhiều thích ăn cơm nhà chính thống như , hơn nữa trong tổ chức còn một bộ phận chuyên môn nấu cơm cho Hạ Hoa từ nước ngoài về."
"Phần lớn bọn họ vì đủ loại nguyên nhân mà thể về nước, khi tân Hạ Hoa thành lập, các quốc gia cải cách đổi mới, họ mang tiền, kỹ thuật đến giúp chúng phát triển."
"Những đồng bào thích cái cũ, còn nhiều tiếc nuối, thích tìm những thứ trong ký ức liên quan đến thời trẻ, cơm nhà nấu cũng là một trong đó."
Nguồn: Hina Monkeyd
"Có cơ hội, thể đến thử xem."
Đối với vùng xa xôi hẻo lánh mà , thủ đô đúng là giấc mộng xa thể chạm tới.
Bà cho vui thôi chứ để trong lòng.
Người nhà họ Kha ăn xong, buôn đũa xuống, trưởng thôn khoác áo, ngại ngùng tức giận tiến .
Phía còn hai Kha Vân Nguyệt và Hoàng Phương Bân sắc mặt khó coi, kèm theo cả cam tâm.
"Chú ba, phiền ăn cơm chứ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-217.html.]
Ông cụ ăn xong , đang hút điếu t.h.u.ố.c, chậm rãi nhả nuốt : "Không, Khánh Hỷ, mới sáng ngày , đến nhà gì?"
Trưởng thôn đột nhiên cúi chín mươi độ Kha Mỹ Ngu và Tần Nguyên Cửu: "Nhóc bảy, đồng chí Tần, chú xin hai đứa."
Sau đó ông đầu, hai phía c.ắ.n răng cúi .
Mắt Kha Mỹ Ngu lóe lên, xem đôi vợ chồng chuyện gì đó .
Cô với Tần Nguyên Cửu đều tránh qua: "Chú Khánh Hỷ, chú thế, xin bọn cháu?"
Trưởng thôn vuốt mặt thở dài: "Gia môn bất hạnh, Kha Vân Nguyệt hai vợ chồng chú chiều hư , cho rằng trong nhà chú đại đội trưởng, cha trưởng thôn thì ở cái thôn Lạc Phượng , nó thể hô mưa gọi gió."
"Nó bảo gả cho Hoàng Phương Bân, mà, mà thanh niên tri thức phù hợp với danh ngạch sinh viên công nông binh nhiều. Chú ngày tháng của con gái một chút nên mới lòng riêng, lôi kéo quan hệ, lấy danh ngạch về."
" mà, ai hai đứa nó dạng lành gì, bản cố gắng cho cuộc sống của , còn thấy khác sống !"
"Hoàng Phương Bân nhờ việc ở trong nhà chú, lấy trộm chìa khóa của chú, mở cửa phòng việc chi bộ thôn với ngăn kéo, lấy đơn khỏi túi..."
"Đứa con gái bất hiếu còn thư tố cáo, gọi của tổ cải tạo đến!"
Người nhà họ Kha lập tức lạnh mặt.
Ông cụ Hoàng Phương Bân với Kha Vân Nguyệt đang ngậm c.h.ặ.t miệng, ông trưởng thôn: "Khánh Hỷ, bọn nó chuyện gì thì gánh vác hậu quả đó. Cậu dẫn chúng nó đến đây gì?"
Bà cụ cũng hận đến nghiến răng: "Khánh Hỷ, những chuyện là cho bọn nó, nhưng trông ánh mắt bọn nó , rõ ràng là chúng hận !"