"Ồ, đúng , cũng chứng sợ hãi hôn nhân , tối qua mơ một giấc mơ, thấy một con cóc cứ đuổi theo bắt hôn nó..."
Mỗi một câu của đều lửa giận của Kha Mỹ Ngu bốc cao lên một phần!
"Ha, Tần Nguyên Cửu, đồ tồi !" Cô tiến lên túm lấy tay ăn c.ắ.n bắp tay.
Có điều cánh tay đàn ông cơ bắp săn chắc, cô c.ắ.n đau cả răng.
"Hừ." Cô vươn tay túm tóc , kiệt tác của mặt , cô mới rời mắt: "Đi, chúng về nhà ăn cơm!"
Tần Nguyên Cửu nhướn mày, nghi hoặc: "Cái , cái lắm , ngày mai chúng mới mặt."
"Sao , nhà chúng để ý mấy chuyện đấy, hơn nữa nhà ở đây, nhà em thể quan tâm nhiều hơn chút." Nói , Kha Mỹ Ngu , kéo ngoài.
Cô kéo kiểm tra giá trị hòa bình.
Có chứng ám ảnh cưỡng chế nhẹ, cô cực kỳ thích điểm giá trị hòa bình tăng lên đầy xinh , chỉ là hôm nay còn bắt đầu, năm trăm giá trị hòa bình thành .
Kha Mỹ Ngu nghi ngờ.
Sau đó nghĩ đến tối qua, chắc chắn là giá trị hòa bình bùng nổ , tính sang cho hôm nay nhỉ.
Hoặc là hai kết hôn, hệ thống cho cô nghỉ ngơi?
Dù thì bản cũng thiệt, cô vui vẻ thu điểm về.
Tần Nguyên Cửu cũng đầy ẩn ý, thuận theo lực kéo của cô mà bám theo.
Lúc đến cửa, đột nhiên : "Không thể về tay , em , lấy chút đồ theo."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-215.html.]
Kha Mỹ Ngu cũng ngại biểu hiện thái quá, cô chỉ thể gật đầu: "Nhanh lên đấy, nếu trong nhà ăn hết cơm mất!"
Cô chậm rãi bước xuống thềm, , ngắt hoa dại bên đường, đợi lúc đầu, nụ mặt cô cứng : "Anh, rửa mặt ?"
Tần Nguyên Cửu ừm một tiến, vui vẻ : "Đây xem như đầu tiên chúng đến nhà kết hôn, nghiêm túc một chút. Cũng tối qua cọ , rửa chậu nước đen xì."
"Cũng may mà rửa mặt, nếu đường bêu mặt ."
"Em cũng thật là, với một tiếng."
Kha Mỹ Ngu nhếch môi, phụ họa theo, cô gật đầu, vui vẻ đầy chân thành: "Không trời còn sáng hẳn , trong phòng tối, em cũng rõ."
Tần Nguyên Cửu xoắn xuýt chuyện lâu, , với Kha Mỹ Ngu những đồ mang theo: "Em xem, quà tham gia hôn lễ tặng nhiều, chọn một ít bánh, thịt, trứng để lâu mang theo."
"Đồ đạc nhiều, nhưng so với hai chúng vác miệng tới ăn cũng hơn nhỉ?"
Trò đùa dai thành công, bụng trống rỗng, Kha Mỹ Ngu vui nổi, cô bước nhanh chân trở về nhà.
Bây giờ đang cuối thu, mỗi ngày, ai cũng quanh ruộng một vòng hoặc là lên núi, đốn củi, hái rau dại, chăm sóc rau trồng, dù thì cũng nhàn rỗi.
Bọn họ ngủ ngon, đương nhiên dậy cũng sớm, lúc trong thôn vác theo nông cụ hoặc giỏ trúc, dẫm lên ánh bình minh mà cửa.
Nguồn: Hina Monkeyd
Thấy vợ chồng nhỏ hai , bọn họ sửng sốt, đó xán lạn chào hỏi: "Thanh niên thật đấy, tràn trề sức sống!"
"Vợ chồng trẻ hai tình thú thật, khiến mấy sống năm mươi năm như chúng ngưỡng mộ thôi."
Kha Mỹ Ngu híp mắt, kiên nhẫn gật đầu chào , cô hiểu tại vui vẻ như thế.