"Vừa vặn trong nồi canh trứng gà đường đỏ còn nóng ấm, bên là một lớp mật ong rừng đặc quánh, lấy cho ba đứa nhỏ ăn ngọt miệng ."
"Nhà nông dân chẳng gì nhiều, món trứng gà với mật ong rừng cũng đủ no ."
Người nhà họ Kha giấu nổi sự kinh ngạc mặt, về phía thím hai nhà họ Kha, bọn họ thực sự thể tưởng tượng một nàng dâu bình thường khinh bỉ, bây giờ đột nhiên xoay thành chủ nhân, còn dám tơ tưởng đến món ăn mà bà lão để dành cho đứa cháu gái bé bỏng!
Cả bà nội Kha và Kha đều đen mặt trừng mắt chằm chằm bức rèm cửa, âm thầm c.h.ử.i rủa vài câu.
Kha Ân Thục do dự một chút, nhưng vẫn thẹn thùng đáp .
Cô thật sự xuống phòng bếp lấy đồ ăn, chia cho ba đứa nhỏ, đó vén rèm lên, ở cửa tiến , giọng điệu nhẹ nhàng lễ phép : "Bà nội, nhà chúng khách tới, bà thể cho cháu mượn một ít đường đỏ với trứng gà ạ?"
Một từ mượn chỉ khiến nhà họ Kha khó xử mà còn chặn các loại lý do của bà nội Kha.
Bà nội Kha tức giận đến mức nhăn nhó cả mặt, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng, bà thể thấy nụ khiêu khích khuôn mặt nhỏ như hạt đậu của con bé ánh đèn.
Hết đến khác, bà đường đường là một gia trưởng nông thôn, vì nể mặt ngoài mà đ.á.n.h cũng , c.h.ử.i cũng xong, còn lấy trứng gà và đường đỏ cho nhà thằng hai mặt mũi!
Kể từ khi bà nội Kha từ một nàng dâu trở thành chồng, bao giờ chịu sự mất mát nặng nề như , còn đến từ trong nhà nữa chứ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-2.html.]
Kha Mỹ Ngu nắm c.h.ặ.t lấy tay bà cụ, : "Thật ngại quá em họ, trong nhà chỉ hai con gà, ngày nào cũng đẻ trứng nhưng đều bà nội lấy bồi bổ thể cho chị mất ."
Nguồn: Hina Monkeyd
"Ài, cũng tại thể chị khoẻ, mới thím hai đẩy nhẹ một cái vững, còn ngã đập đầu xuống đất, thể chạy nhảy nữa, chỉ thể chăm sóc cẩn thận thôi."
"Canh trong nồi là t.h.u.ố.c bổ hôm nay của chị, dùng đường đỏ để che bớt mùi t.h.u.ố.c, cũng cơ thể trẻ con ăn chịu . Dù cũng là t.h.u.ố.c ba phần độc mà..."
" khách tới nhà, cũng thể chiêu đãi bọn họ bằng nước lã đúng ?
"Mẹ ơi, thể qua nhà thím Trần bên cạnh mượn mấy quả trứng gà cho em họ con ?"
Giọng của cô nhẹ nhàng êm dịu nhanh chậm, cho khác cơ hội cắt ngang, nhưng từng lời giống như những cái tát thật mạnh, giáng bốp bốp mặt nhà chú hai.
Ba đứa bé đang vui vẻ cầm bát ăn thì lớn hoảng sợ kéo qua một bên, bắt nôn hết sạch cả bữa sáng ngoài. Nhìn những hoa trứng mặt đất, lũ nhóc hiểu tại trực tiếp dắt cuống họng lên kêu gào.
Ầm ĩ đến mức nhà họ Vu và bà mối đều sắc mặt vô cùng khó coi.
Kha Ân Thục mím c.h.ặ.t cánh môi, ánh mắt lặng lẽ về phía Kha Mỹ Ngu, sắc mặt lập tức tỏ vẻ cay đắng, rụt rè tự trách : "Chị họ, em xin , em thật sự ý cướp hôn sự của chị."
"Lúc em... Em cẩn thận trượt chân ngã xuống sông, nếu đồng chí Vu cứu sẽ xảy nhiều chuyện như , em thà để nước cuốn trôi từ đầu còn hơn!"