"Ôi chao, tao tin tao bắt mày chuyện ." Tiền Tăng Cương tiền mờ mắt, đầu óc nóng lên, lấy chủy thủ bình thường mang theo phòng từ trong lòng , lai đến c.h.é.m móng vuốt nhỏ của Đào Vũ Sương.
Chị c.ắ.n răng rên một tiếng, trong mắt tràn đầy hận ý, chị âm thầm thế nếu như hôm nay thể thoát , chị tuyệt đối sẽ bắt bồi thường gấp ngàn, vạn !
Lòng tự tôn của hồ tiên cao, chị là tuyết thiên hồ thiên phú cực .
Năm trăm năm , chị từng chịu loại ấm ức như thế.
"Mày ?" Tiền Tăng Cương cầm con d.a.o dính m.á.u vỗ mặt chị , dùng mũi d.a.o lạnh lẽo ấn xuống, quệt những đường m.á.u: "Mày xem đao sẽ cắt chỗ nào, là đuôi, là tai, là đầu lưỡi?"
"Thằng nhóc , thôi ." Ông cụ bán sách cũ bên cạnh nổi nữa bèn kéo áo : "Vạn vật linh, hà tất sỉ nhục nó thế, cẩn thận gặp báo ứng đấy!"
Tuyên truyền của tổ chức hiệu quả, chín mươi phần trăm dân đều thế giới vốn chẳng quỷ thần, tinh quái, hơn nữa bọn họ cũng từng thấy, tất cả nhận thức đều đến từ việc già kể.
Có điều, Hạ Hoa tin thì đúng là tin thật nhưng họ vẫn lòng kính sợ bẩm sinh với chuyện .
Hồ ly nhỏ thể nào chuyện nhưng lòng ghi thù của hồ ly mạnh, trốn còn kịp, thể đối xử với nó như thế.
Tiền Tăng Cương đẩy ông cụ : " nhổ , trong thành phố, cái gì cũng dám mua, thỉnh hồ tiên về nhà sẽ thăng quan, phát tài, bảo đảm con đàn cháu đống, dù thì cầu gì nấy!"
"Hai nghìn đồng là còn ít đấy!"
Nói xong, nhấc d.a.o lên, bổ xuống cái đuôi xinh ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-183.html.]
"Không , mau chạy , cảnh sát chìm đến ..."
Một giọng cao v.út vang lên, nhanh nhẹn thu dọn đồ đạc, chạy tán loạn.
Tiền Tăng Cương cũng dọa, ôm cái l.ồ.ng lên, vắt chân mà chạy theo bản năng.
đường, cắm cổ mà chạy, bao lâu trong ngõ cụt của Hồ Đồng.
Ba thanh niên tới, ngạo nghễ mắng mỏ: "Xem chạy ! Trong lòng ôm cái gì, lấy từ đến?"
"Tổ chứ cho ăn cơm cho mặc quần áo, dám ngang nhiên vi phạm quy định, tự buôn bán đồ vật! Đi mau, đến cục cảnh sát của chúng , chuyện cho t.ử tế."
Nói bọn họ tiến lên , hai túm lấy cái l.ồ.ng, một bắt Tiền Tăng Cương.
Tiền Tăng Cương bối rối một lúc giãy giụa kịch liệt, nhắm chuẩn thời cơ, đến cả l.ồ.ng cũng cần nữa, dùng hết sức mà cắm đầu chạy.
Thấy chạy xa , Thang Cẩm Hán mới như kẻ đầu trộm đuôi cướp, bò qua tường, kích động nhét cho mỗi mười đồng: "Cảm ơn các em nhé!"
Mấy thanh niên hì hì nhận lấy, vỗ n.g.ự.c, trượng nghĩa : "Không gì, giống như nên bắt , dạy dỗ vài ngày!"
"Bản tiền cho mờ mắt, còn trút giận lên con vật nhỏ bé , đổi thành khác, họ cũng nổi. Lần em mối ăn nào nữa, chúng hợp tác nhé."
Nguồn: Hina Monkeyd
Thang Cẩm Hán đáp , cẩn thận nhận lấy cái l.ồ.ng trúc, đôi mắt đen láy, long lanh, đầy ấm ức của nó, đau lòng thôi.