"Anh cũng thể cảm nhận em gả cho chỉ là vì xem trọng hiểu gì về phụ nữ, mà em chịu đựng em càm ràm. Sắp xếp như thế đều cho cả hai ."
Mặt mũi thì ?
Mặt mũi xinh nghiêng nước nghiêng thành của cô vứt ?
Sao cô ghét bỏ đến mức , quả nhiên nam chính trong tiểu thuyết luôn thể nữ chính ngược lẽ thường gây chú ý!
Phương pháp thực sự khiến giận đến dậm chân!
Kha Mỹ Ngu tức chịu , cô lùi về phía , chỉ : "Được, lắm, Tần Nguyên Cửu, nhất định ghi nhớ những lời đấy!"
Tần Nguyên Cửu cúi đầu, ồ một tiếng: "Đương nhiên lời giữ lời , điều nếu đồng chí Kha thèm khát nhan sắc của , thể sẽ miễn cưỡng chống cự, đó phục tùng em."
"Không ngày đấy ." Kha Mỹ Ngu thề son sắt.
Cô ngoài nhưng nhớ tới giá trị hòa bình hôm nay còn đầy, cô lập tức , nhảy lên, túm lấy mặt c.ắ.n một miếng.
Cắn một trăm điểm!
Nhân lúc còn phản ứng , cô nhảy xa, chắp tay rời , tủm tỉm : "Dù thế nào nữa, đồng chí Tần, em vẫn cảm ơn hao tâm tốn sức dựng lên một ngôi nhà thoải mái thế ."
"Em thích, ngày tháng còn nhờ chỉ bảo nhiều hơn!"
Nghe tiếng lanh lảnh xa dần của cô gái, Tần Nguyên Cửu xoa gò má đau, bật : "Vu Nhi, sở thích của em, giờ từng quên..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-167.html.]
Nguồn: Hina Monkeyd
Hoàn thành nhiệm vụ ngày xong, cả đều nhẹ nhõm, Kha Mỹ Ngu nghịch ngợm ngắt hai đóa hoa dại cài lên đầu, trong tay ôm thêm một bó, mỗi ngày vì năm trăm điểm giá trị hòa bình, cô thực sự tiêu tốn quá nhiều tế bào não.
Nhét một viên sô cô la miệng, cô híp mắt, thỏa mãn thở dài một .
"Cái gì? Đơn xin sinh viên công nông binh mất ?" Cô còn về đến nhà thấy tiếng cha ruột gầm gào lên.
Kha Mỹ Ngu nhướn mày, bản cô đúng là lanh lợi thật đấy.
Mặc dù dựa cống hiến của cô, đơn xin cũng mà cũng , liên quan lắm, nhưng vì cái mà chạy thêm một chuyến, ít nhiều gì cũng chút . Bên còn mấy con dấu chính thức...
Hơn nữa chuyện lớn thì lớn, nhỏ thì nhỏ, lỡ như điều tra, thì liên lụy nhiều lắm.
Sắc mặt trưởng thôn với bí thư chi bộ thôn đều khó coi, họ gật đầu.
"Lúc nộp đơn xin lên, chúng nghĩ đó thấy xong , cũng vấn đề gì cả nên dùng keo dán dán kín túi văn kiện , đóng dấu vị trí tương ứng giao đến công xã."
"Lãnh đạo trong công xã coi trọng chuyện nên cũng bóc phá con dấu nữa mà chuyển thẳng lên huyện."
"Danh ngạch sinh viên công nông binh huyện ít, đều xếp hàng để thẩm tra. Mặc dù bên đặc biệt phê chuẩn cho các cháu, cần thẩm tra nhưng cũng giao đồng loạt cho tỉnh, vì thế nên mới chậm trễ mất mấy ngày."
" ai bên trong vốn chẳng đơn xin, chỉ là..."
Kha Mỹ Ngu bước lên , nhíu mày : "Chú, chỉ là cái gì? Lẽ nào bên trong gì đó ?"
"Ừm, bên năm em nhà họ Kha mù màu, mấy đứa cháu lao động, vốn tư cách lấy danh ngạch công nông binh ." Trưởng thôn tái mặt.