Bà , lão cả, lão tam và lão tứ nhà họ Kha trong phòng lấy đồ đưa ông .
Ông cụ ha ha cho lấy cốc sứ, sổ ghi chép và b.út, đó vui vẻ Kha Mỹ Ngu đang nghiêm túc ghi chép: "Nhờ phúc của Bảo Nhi nhà , ông nội cũng nếm mùi vị lĩnh thưởng."
"Khoan hẵng , thoạt cốc sứ , để ngày mai rót nước mật ong , ông nội mang khoe mấy lão già khác!"
Sau đó đến lượt bác gái cả: "Mẹ Đại Hà, con là con dâu trưởng nhà chúng , tính tình bụng, tranh giành, đối xử với các em trai, em gái bên , cũng là công thần của nhà họ Kha chúng ..."
Phần thưởng là cốc sứ, chậu sứ, phích nước, vỏ gối, đèn pin, ấm sắt, mỗi thứ một cái, đó bà cụ thêm: "Mắt thấy nhà họ Kha chúng sắp phất lên, cũng nên cảm ơn nhà thông gia nuôi dưỡng cho nhà họ Kha con dâu , đợi khi lợp nhà xong, chị em dâu mấy đứa phiên dẫn con cái về nhà chơi ."
"Mang theo cả hai cái cốc sứ, một ấm sắt với một chiếc đèn pin nữa."
Ba thứ đồ nào dễ kiếm ở nông thôn, thể diện.
Ba con dâu đều mừng đến phát , chồng đang giúp bọn họ lấy mặt mũi!
Cháu trai, cháu dâu cũng một phần, bà cụ còn cho các cháu dâu thêm một cái cốc sứ với một cái vỏ gối để mang về nhà đẻ.
Cả bà cụ đều khí thế bừng bừng, tất cả sự chú ý của đều đổ dồn lên từng phần thưởng lấy , cũng lời của bà cụ kích động thôi.
Bà cụ yêu thương xoa đầu từng đứa cháu, hề chút bất ngờ nào, bà thành nhiệm vụ còn tự nhiên hơn cả Kha Mỹ Ngu.
Các chắt một chiếc cốc sứ, một cái vỏ gối, một cây b.út máy và một cuốn sổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-161.html.]
Nguồn: Hina Monkeyd
Đương nhiên các con gái gả của nhà họ Kha cũng một phần.
Phát nhiều quà như thế, cũng mới chỉ hết một nửa.
Phát quà xong, bà cụ nhịn đuổi đám cháu chắt đang hào hứng , cho nhà lão tứ thêm sáu phần, để Kha xem xét tình hình mang chia.
"Đợi nhà xong, cũng về nhà đẻ một chuyến , bây giờ tay chân già yếu , về một là ít một ." Bà cụ sờ cốc sứ bàn, thở dài.
"Bà nội, đến lúc đó cháu với bà nhé." Kha Mỹ Ngu ghé sát bà.
"Được, , cũng để thôn An Nam dính chút phúc khí của Bảo Nhi nhà chứ." Bà cụ ha hả gật đầu.
Bây giờ trong lòng đều vô cùng kích động, thế nhưng gió thu vi vu, trời còn , bọn họ cách nào mang nước nóng đến gốc cây hòe đầu thôn mà khoe khoang.
Kha Mỹ Ngu những dân quê mùa kiến thức chọc , đây ?
Cô ngây , nhớ nhiều chuyện.
Bây giờ cô đang hưởng thụ khí gắn bó của nhà họ Kha nhưng nếu nhà độc lập phát triển sẽ kéo cách với nhà bác cả và nhà bác ba, thì lúc bọn họ ở chung, cũng sẽ mật, tự nhiên như bây giờ nữa.
Mười năm qua, tình nghĩa trong lòng như ngọn nến lay lắt trong đêm tối, ánh nến nhỏ nhoi, lúc nào cũng thể vụt tắt. Đã quen nhiều chuyện hung tàn lạnh lẽo, Kha Mỹ Ngu vô cùng trân trọng những ngày tháng hiện giờ.