Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 157

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:59:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nghĩ cái đầu ý!" Kha Mỹ Ngu thẹn quá hóa giận, đạp một cái.

Giá trị hòa bình đầy , cô là ông nội !

Cô quá dễ dàng ...

bao giờ đối xử với đại lão như với cha áo cơm thế ?

Sớm như , cô nên hưởng thụ cuộc sống giả tạo của bản ở kiếp !

Có điều nhớ đến nhiệm vụ chính của , Kha Mỹ Ngu bắt đầu gần các trai.

Cô bí mật vẫy tay, các trai cũng ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c trái , cúi đầu xuống, ghé sát gần.

Kha Mỹ Ngu ở góc c.h.ế.t, thể các trai cường tráng che khuất.

vẫy tay lên nữa, các cúi , tiếp tục ghé gần.

Cô chắp tay, thì thầm: "Anh ơi, nhắm mắt ."

Đợi đồ ngốc tin tưởng nhắm mắt , Kha Mỹ Ngu một tay dán bùa, một tay nhét kẹo, gọn gàng dứt khoát thành nhiệm vụ!

thở phào nhẹ nhõm, chắp tay, hài lòng rời .

Đi nửa đường, Kha Mỹ Ngu chạm mặt Kha Vân Nguyệt, hình như cô cố tình đợi cô.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-157.html.]

Kha Vân Nguyệt mặc chiếc áo lớn màu đỏ mua từ huyện thành về, quần ống màu đen, buộc tóc đuôi ngựa cao cao giống các cô gái huyện thành, dùng chiếc nở con bướm màu đỏ để buộc, chân là chiếc giày da mũi vuông màu đen.

Thấy Kha Mỹ Ngu mặc quần áo cũ kỹ tới, cô vênh mặt lên cao hơn, phủi phủi quần áo, hất tóc, giơ móng tay sơn màu hồng lên: "Haiz, trong thành phố lấy vợ suy xét nhiều, chồng với Phương Bân cứ nhất quyết kéo đến tiệm mua quần áo."

Đợi lúc cô giương mắt lên , Kha Mỹ Ngu xa ...

"Này." Kha Vân Nguyệt tức giận giậm chân, chạy qua đó: "Kha Mỹ Ngu, rốt cuộc chị dùng cách gì , thế mà trở thành trung tâm dư luận, bảy danh ngạch thành sinh viên công nông binh?"

"Trong nhà chị thì mấy đầu óc sáng sủa? Có thể học hết cấp hai tệ , còn học đại học, chẳng mất hết mặt mũi của trong thôn Lạc Phượng ? Lãng phí cả tài nguyên của tổ chức!"

"Đại học chẳng nơi cứ thể , mỗi một học kỳ đều thi, thi đạt thì lấy bằng nghiệp!"

"Nếu lấy bằng nghiệp, chi bằng các để danh ngạch cho năng lực, chừng còn thể niệm tình ý của mấy , lo cho con cháu của mấy ."

Kha Mỹ Ngu sự ngu ngốc của cô cho bật , cô khoanh tay ôm n.g.ự.c, đ.á.n.h giá Kha Vân Nguyệt.

Người lập tức tạo dáng với cô: "Như đây , chú thường xuyên gửi sách cho , nuôi dưỡng, giàu văn hóa của . đến đại học học chuyên ngành văn học, chừng còn thể ở trường giảng viên đại học."

"Danh ngạch của chị để cho , nhường chị phận nhân viên quản lý kho. Đến lúc đó ngày nào chị cũng cửa nhà kho, ghi tình hình sử dụng nông cụ của nông dân trong thôn, còn thể lấy sáu điểm chấm công!"

"Phụ nữ tự việc để kiếm điểm chấm công, nếu đợi các trai chị cưới vợ , ai nuôi chị?"

Kha Mỹ Ngu : "Kha Vân Nguyệt, trời còn tối , cô bắt đầu mơ giữa ban ngày ?"

"Ai mà chẳng mỗi bằng cấp hai? Dựa chất lượng dạy học của công xã chúng , hai chẳng qua là ch.ó chê mèo lắm lông mà thôi."

Nguồn: Hina Monkeyd

 

 

Loading...