Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 150

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:59:00
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nếu như, nếu như ngày ông mở rộng quan hệ, chẳng đám cháu trai nhà chiến đấu hết trong quân doanh từ lâu ?"

"Cũng là báo đáp cho tổ chức nhưng ông sợ chuyện là bất công với khác..."

Kha Nguyên Đại vội : "Ông nội, chuyện thể trách ông ? Trong thôn chúng cũng thường xuyên chiêu binh mà, là kiểm tra thể chất của chúng cháu thực sự đạt tiêu chuẩn!"

"Dù cho ông tìm lôi kéo quan hệ để chúng cháu lính, kiểm tra , ai cũng gánh nổi trách nhiệm."

Kha Mỹ Ngu hiếu kỳ hỏi: "Sao kiểm tra thể chất đạt tiêu chuẩn?"

Cô thực sự buồn bực bởi vì bình thường từ trong lời của bà nội, cô lúc em trai trưởng thôn lính là do tổ chiêu binh nể phận của ông nội cô nên mới ưu tiên nhận .

Sao đến lượt cháu trai nhà thì ?

Rõ ràng năm trai của cô tuấn, phóng khoáng, cao lớn oai phong, bất kể là chạy, nhảy hai là đấu vật với khác đều là một trong thôn, ngoại trừ họ cam nguyện việc nhà nông.

Bọn họ chính là hình mẫu để lính mà!

Lão tứ nhà họ Kha phổ cập khoa học cho con gái: "Trước đây, thời của ông nội con, chỉ cần sợ c.h.ế.t, vác s.ú.n.g, một lòng hướng về nhân dân và tổ chức là thể lính."

"Có điều bây giờ là thời bình, lính cũng là một con đường thoát ly, Hạ Hoa chúng nhiều như thế, tổ chức nào cần đến? Điều kiện chiêu binh càng ngày càng nghiêm khắc hơn."

"Năm trai của con." Giọng của ông khựng : "Đều bệnh mù màu..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-150.html.]

Bà cụ cũng thở dài, rầu rĩ : "Không chỉ năm trai cháu, các trai nhà ông cả và nhà ông ba cũng thế."

"Năm đó trong nhà thiếu lương thực, mấy thằng nhóc tụi nó sức ăn lớn, ngày nào cũng uống chút cháo loãng, đói đến kêu gào hết cả lên. Chỉ cần lớn chú ý là bọn nó chạy núi."

"Vỏ cây, vỏ cỏ núi chúng đều gặm đến trơ trụi, đồ ăn . Bọn nó, bọn nó trùng một cây nấm, lén lút lưng chúng dùng nồi vỡ nấu canh uống!"

"Uống hết một nồi canh nấm độc, bọn nó nôn mửa, tiêu chảy, sốt, còn thấy thần tiên gì đó, dọa cho chúng sợ c.h.ế.t khiếp, gom góp hết khoản tiết kiệm cuối cùng mới kéo bọn nó khỏi chỗ Diêm Vương."

"Người thì , chỉ là, chỉ là mắt hỏng mất , bác sĩ là bọn nó mù màu đỏ với xanh lục."

Kha Mỹ Ngu sửng sốt, thể tin đầu năm trai sắp co rúm thành một đống của .

Tần Nguyên Cửu nhíu c.h.ặ.t mày.

Anh tư méo miệng, sắp đến nơi: "Em gái, em rể, thể lái xe , lái xe trong thành phố lớn đèn giao thông..."

Anh năm cũng lắp bắp: "Mặc dù hiểu tài chính là gì, nhưng hình như liên quan đến tiền thì vẽ biểu đồ, màu đỏ, màu cam, màu vàng với màu xanh đều thành màu vàng cả..."

"Nghe đầu bếp nấu cơm chú ý nhiều đến nguyên liệu với gia vị, dù cho bày lên đĩa cũng yêu cầu, phân biệt màu sắc, trường học cũng cần ?" Anh ba cúi đầu, rầu rĩ mẫu đơn.

"Vào cục canh sát việc hình như cũng kiểm tra sức khỏe..." Anh hai đỏ vành mắt.

Nguồn: Hina Monkeyd

Lúc thể lên đại học, bọn họ đều mừng đến mụ mị, giờ đây tất cả đều nhớ đến nỗi buồn khi kiểm tra sức khỏe năm đó.

 

 

Loading...