Cô lựa chọn tính năng chép cao cấp, bất kể là chất liệu giấy, độ cũ, mới, còn dấu ấn dầu bên đều gì khác biệt, càng cần đến chi tiết nét chữ, ít nhất, ở tận thế mà cô từng trải qua cũng khó mà do thám .
Vì thế, tiêu đống tiền đó cũng oan.
Bảy trăm điểm giá trị hòa bình tinh tinh một tiếng, trái tim Kha Mỹ Ngu nhỏ m.á.u, điểm hệ thống sảng khoái lấy về.
Kha Mỹ Ngu để bản gốc trong gian, cô lấy bản mô phỏng cao cấp , đưa mỗi một phần, còn bảy cây b.út máy bình thường mới tinh nữa.
Nắm lấy cây b.út máy trơn tròn cảm xúc, năm trai mới cảm giác chân thật.
"Em gái, từ từ hẵng hút mực , để lấy nước sôi nhúng đầu b.út ." Anh năm đột nhiên rú lên, cướp lấy cây b.út máy từ trong tay Kha Mỹ Ngu.
Anh cả cũng kích động, thì thầm phổ cập khoa học: "Bút máy lúc lấy khỏi công xưởng, đầu b.út bọc một lớp sáp nến, dùng nước nóng ngâm thì hơn."
Quan trọng hơn nữa, đây là cảm giác nghi thức.
Lúc bọn họ còn học, cùng lắm mỗi chỉ một cái b.út máy mới.
Ngâm b.út máy xong, dùng nước rửa sạch mực dính bên ngoài, khi lau sạch sẽ, lấy mực, bọn họ như học sinh tiểu học khoanh tay , bày chiếc bàn lau lau nhiều phủ lên mấy tờ báo cũ nhà cất kỹ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-146.html.]
Giống y như đám ngốc, xếp thành một hàng, Kha Mỹ Ngu kéo áo Tần Nguyên Cửu, gian nan đầu, lặng lẽ nước mắt.
Đồng thời cô cũng cảm nhận sâu sắc rằng đối với việc học đại học , các trai của cô bao nhiêu chân thành và sùng bái, là đối với mỗi một thanh niên của thời đại mà , đây đều là một cây cầu đá để họ thể thực hiện hoài bão của !
Mẫu đơn cần điền nhiều thứ, bao gồm thông tin cá nhân, thành viên trong gia đình, thậm chí còn một vài tin tức về công xã. Mọi đều lấy giấy nháp đám cháu cống hiến , từng nét một , đợi đến khi cân nhắc đủ mới nghiêm túc chép trong mẫu đơn.
Tên trường đại học báo danh mẫu đơn để một trống, Kha Mỹ Ngu với năm trai hoang mang ông cụ.
Ông cụ đầu trưởng thôn và bí thư chi bộ thôn:
"Khánh Hỷ, Đông Phong, thường xuyên tới công xã. Mỗi năm công xã đều danh ngạch đề cử sinh viên công nông binh, những gì để cho đám trẻ tham khảo một chút."
Trưởng thôn với bí thư chi bộ thôn khổ: "Chú , chúng cháu chỉ là chân chạy vặt, mỗi năm công xã chúng chỉ đề cử ba , thể chứng thực một, hai danh ngạch là lắm . Hơn nữa đều là đại học nông nghiệp, trường học trong huyện thành giới thiệu, chúng cháu cũng hiểu rõ lắm."
Bây giờ giao thông với thông tấn đều phát triển, ti vi, báo cũng chỉ hàng tháng, công xã phát vài bài báo tuyên truyền lẻ tẻ, thứ duy nhất để thôn dân đến tin tức của thế giới bên ngoài là chiếc radio trong nhà trưởng thôn.
Có điều radio tốn điện quá, trưởng thôn cũng chỉ dám mở hai tiếng mỗi sáng chủ nhật thôi, còn bình thường ông chỉ lau chùi bảo dưỡng.
Nhất thời đều rầu rĩ: "Lãnh đạo thể báo danh trường nào ? Nếu , Khánh Hỷ, dẫn thằng tư với mấy đứa nhỏ đến huyện thành hỏi thử xem?"
Nguồn: Hina Monkeyd