"Này, hai đồng chí, chúng ăn xong , hai đây ."
Vừa cửa, nhờ giá trị nhan sắc siêu cao, hai mê cái ưu tiên, nhiệt tình dậy, nhường chỗ.
Đó là một đôi nam nữ, ánh mắt bọn họ mang theo thiện ý và thưởng thức thể che giấu, hề chút suy nghĩ hỗn tạp nào.
Nguồn: Hina Monkeyd
Kha Vân Nguyệt, Hoàng Phương Bân và một đám đang đợi ở cửa, thấy thế, bọn họ vội tiến lên giành chỗ.
Đồng chí mê cái lập tức xuống: "Ngại quá, mấy đồng chí , là bạn của ."
Kha Vân Nguyệt trừng mắt: "Đồng chí , cô chắc chắn đây là bạn cô ? Cô bọn họ từ đến, gì ? Đừng nhắm mắt mò! Đấy là đồng hương của đó!"
Kha Mỹ Ngu khẽ, vỗ vai cô : "Ngại quá, đồng chí nhường đường chút."
Nói , cô vòng qua Kha Vân Nguyệt, xuống ghế cùng với Tần Nguyên Cửu.
Kha Mỹ Ngu cũng nhiệt tình lấy kẹo thỏ trắng từ trong túi đưa cho hai đồng chí nữ mỗi một cái.
Các cô ngượng ngùng mà khước từ, trong thành phố rất hiếm khi có người lấy kẹo thỏ trắng để trả ân tình.
"Chúng phải là bạn tốt , đã là bạn tốt thì cần khách sáo." Kha Mỹ Ngu cười đẩy qua: "Mọi người ăn cơm sớm như vậy, buổi chiều chắc chắn có việc , chúng cũng làm chậm trễ mọi người ."
Đống chí mê sắc đẹp cười hì hì: "Vậy thì chúng cảm ơn các cậu nha, mọi người mau ăn cơm , lát nữa ăn xong chúng lại nói chuyện."
Bọn họ tự giác thu dọn hết chén ̃a mình đã ăn xong rồi mới rời .
Kha Vân Nguyệt tới ̣nh ngồi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-137.html.]
Kha Mỹ Ngu móc chân gạt chiếc ghế , trơ mắt chống cằm nhìn Kha Vân Nguyệt ngã dập m.ô.n.g xuống đất.
"Kha Mỹ Ngu! Chị đừng có mà quá đáng, hai người các chị có thể chiếm hết cả cái bàn như thế chứ?"
Cô xấu hổ vô cùng, đứng dậy chỉ tay vào mặt Kha Mỹ Ngu.
" với đồng chí Tần ăn nhiều uống khỏe, đồ ăn gọi lên cũng đủ chất đầy cả cái bàn này rồi. Lẽ nào cô chỉ ̣nh dẫn gia ̀nh nhà chồng ăn mỳ Dương Xuân thôi ?" Kha Mỹ Ngu ngạc nhiên hỏi lại.
Hoàng Phương Bân dám mặt đối mặt với Tần Nguyên Cửu, kéo nhẹ quần áo Kha Vân Nguyệt: "Bỏ A Nguyệt, chúng nhiều người như vậy cũng thể ngồi hết được. Chúng đợi thêm chút nữa ."
"Được rồi, đây nhìn xem rốt cục mấy người ăn được bao nhiêu!" Kha Vân Nguyệt thở phì phò nói.
"Vậy các người cứ ở đó chờ ." Kha Mỹ Ngu mím môi cười đầy ẩn ý.
Hợp tác xã Cung Tiêu của huyện thành thường xuyên tiếp đãi lãnh đạo, có rất nhiều món ăn đặc sắc, Kha Mỹ Ngu nhìn món nào cũng đều thấy thèm nên đơn giản gọi hết tất cả.
Cả bàn cũng đủ chỗ để đặt, bên vẫn còn chồng thêm một tầng nữa.
Cơm và canh được đặt lần lượt lên hai chiếc ghế trống.
Bởi vì cô có tờ giấy được chị gái ở quầy lễ tân đánh dấu trước đó nên đương nhiên phải chịu bất cứ rắc rối nào, hơn nữa lượng đồ ăn còn được phục vụ đầy đủ!
Cho nên tương đối đồ sộ!
Mọi người nhìn đến ngây người, thấy bàn toàn đồ ăn rồi lại nhìn hai người cao gầy tinh tế, thỉnh thoảng còn ngó ngoài cửa. Hẳn là còn vài vị khách nữa tới có phải ?
Trong khi Tần Nguyên Cửu đang sắp xếp lại bát ̃a thì Tần Mỹ Ngu gói cho chị gái ở quầy lễ tân một hộp đồ ăn xong đã vùi đầu ăn uống.