Kha Ân Thục siết c.h.ặ.t t.a.y. Cô và cha đều giỏi ăn , thể so sánh với hai ông cháu cái miệng trơn tru .
Huống chi đầu còn chữ hiếu, bọn họ cũng thể gì .
Bác gái hai Kha vịn tường từ từ bước đến, dám quá xa, chỉ dám trong sân ngẩng đầu, dùng ánh mắt thâm độc Kha Mỹ Ngu, khàn giọng : "Con Bảy , mày hạ độc bát nước ?"
Kha Mỹ Ngu nhíu mày, châm chọc: "Bác gái mắc chứng ảo tưởng là hại ? Sao bỏ t.h.u.ố.c đấy?"
"Chẳng lẽ thể đoán bác sẽ đưa tay qua cửa sổ bưng bát nước bàn trong phòng ?"
"Nếu thì bác bệnh viện kiểm tra xem, dù cũng chẳng sợ điều tra!"
Lời chính nghĩa, lý như thế, bác gái hai Kha tức giận đến mức cào tường, đó bụng vang lên tiếng ùng ục.
Bà nhanh ch.óng ôm m.ô.n.g chạy nhà vệ sinh như bay trong tiếng của ông hàng xóm.
Bác hai Kha từ đến nay vẫn luôn sĩ diện, thẹn quá hóa giận về phía hét lên: "Cười cái gì mà , đủ hả?"
Đám hàng xóm tắt nụ , bĩu môi giải tán. Dù thì cũng xem hết kịch , đủ để bọn họ bàn tán mấy ngày liền.
Nguồn: Hina Monkeyd
Lúc bà nội Kha vẫn còn tức giận, liên tục ho khan mấy , gần như sắp ngất xỉu.
Vẻ mặt bác hai Kha lạnh lùng : "Mẹ, cũng cần giả bệnh mặt con để ép buộc con nữa , trong thôn thầy t.h.u.ố.c, thị trấn bệnh viện. Mẹ chỉ cần một tiếng, con sẽ lập tức đưa đến đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-107.html.]
"Mày, mày chọc tao tức c.h.ế.t đúng !" Sắc mặt bà cụ giận đến đỏ bừng, giọng khản đặc.
"Bà nội, đừng giận nữa." Kha Mỹ Ngu lo lắng, xuôi khí, vỗ lưng cho bà: "Chúng tức giận nữa. Bác hai đến tuổi ông ngoại , bà sinh và nuôi nấng bác , bây giờ bác chăm sóc bà là đúng."
"Chỉ cần bà ăn ngon ngủ kĩ, vui chơi sung sướng mỗi ngày, vui đùa cùng con cháu, khoe khoang khắp làng xóm là , cần gì lo lắng với tức giận nữa đúng ?"
"Cháu bà thương cháu, nhưng bà nghĩ xem, cháu là ai, ai dám bắt nạt cháu nào?"
Bà cụ gật gật đầu, một lúc lâu mới kìm cơn ho.
Kha Mỹ Ngu nhíu mày, cô thường thấy tiếng ho khan của bà cụ lúc nửa đêm.
Mỗi buổi sáng, bà sẽ uống một thìa mật ong để giảm bớt các triệu chứng.
Cách đây lâu, một bà cụ ốm nặng, giường dậy nổi, đến bệnh viện tỉnh khám thì bác sĩ bảo đây là hen suyễn, uống t.h.u.ố.c thì thể giảm bớt nhưng thể trị tận gốc, ngày thường chỉ thể từ từ điều dưỡng, thể tức giận cũng để mệt mỏi.
Chỉ sợ là trong cốt truyện, chính vì chuyện mà bà cụ một nữa ốm liệt giường cũng nên?
Kha Mỹ Ngu thèm để ý hai trong sân, đỡ bà cụ nhà, rót cho bà một cốc nước mật ong ấm, đó bên cạnh quan sát sắc mặt, còn tranh thủ bắt mạch lúc đang nắm tay bà cụ.
Cô còn nửa đùa nửa thật giả bác sĩ, bảo bà cụ há miệng để xem, đó nghiêng tai nhịp tim đập của bà .
Cô so sánh tất cả những triệu chứng quan sát với những cuốn sách y học bên trong gian.