Thập Niên 70: Chị Họ Độc Ác Của Nữ Chính Phúc Bảo - Chương 102

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:58:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bọn trẻ đẩy đẩy , ai can đảm báo cáo kết quả.

"Cháu, dì Ngu, cháu thứ mười trong lớp." Người điểm cao nhất bước lên phía nhỏ giọng .

Nguồn: Hina Monkeyd

"Ừ, cũng ." Kha Mỹ Ngu gật đầu.

Những đứa trẻ còn cũng tự ti về điểm và thứ hạng của , hình như hơn nhiều so với tưởng tượng của cô.

Vậy tại đám nhóc nhà họ Kha, ngu hơn ba đứa đầu gấu nhà họ Vu nhỉ?

"Dì Ngu." Một cô bé tâm trạng sa sút : "Trường tiểu học của chúng cháu kém nhất huyện, ít trong thôn thể học đến cấp hai."

"Dì Ngu, điều kiện của trường cấp hai trong thôn cũng , ít trường cấp ba thị trấn. Hầu hết đều là nhận mấy học trường cấp hai thị trấn."

Nói cách khác, dù bọn chúng cố gắng đến mấy cũng chỉ thể cấp hai.

"Giáo viên của mấy đứa ở trình độ gì?" Kha Mỹ Ngu nhịn hỏi.

"Trường chúng cháu lương thấp, tất cả giáo viên đều ở trình độ tiểu học, chỉ hiệu trưởng là học sinh cấp hai duy nhất."

Trình độ tiểu học?

Chỉ sợ giáo viên cũng hiểu kiến thức, thể dạy cho học sinh?

Kha Mỹ Ngu đột nhiên cảm thấy học cũng ngu lắm, ít nhất cô còn lăn lộn lên lớp mười một cấp ba. Chỉ là trong giới nhà giàu, ai cũng giáo viên nổi tiếng dạy riêng, còn bọn họ chỉ học những thứ cơ bản, đủ kiến thức.

"Còn giáo viên dạy cấp hai thị trấn thì ?"

"Trình độ cấp ba ạ, sinh viên đại học thị trấn nhỏ của chúng ."

Kha Mỹ Ngu hoài bão lớn vỗ n.g.ự.c một cái: "Sau mấy đứa cứ theo chú dì học tập, đảm bảo sẽ thi cấp ba thị trấn, khi còn lên đại học!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-ho-doc-ac-cua-nu-chinh-phuc-bao/chuong-102.html.]

Sinh viên đại học những năm 1980 là trụ cột của đất nước.

Bọn nhỏ khỏi che miệng bật , dì Ngu ngay cả bính âm còn học kỹ thì thể dạy bọn chúng cái gì chứ?

Bọn chúng chỉ một chút, nhưng vẫn ghi nhớ trong lòng.

"Học tiểu học quá đơn giản, nếu đứa nào nhận giấy khen, dì sẽ cho đứa đấy một con gà rừng. Nếu thi đỗ cấp hai, một con hoẵng! Thi đỗ cấp ba, một con lợn rừng!"

Tất cả đều là thịt, mà con to hơn con .

Nghe đến đây bọn nhỏ đều chảy nước miếng: "Dì, dì thật ạ?"

"Tất nhiên , dì bao giờ nuốt lời ? Hay là mấy đứa đang nghi ngờ phận phúc bảo của dì?" Cô nhỏ giọng, thần bí hỏi.

Bọn chúng liên tục lắc đầu, tuyệt đối nghi ngờ.

Với dáng vẻ lười nhác của dì Ngu, thể dắt bọn chúng quét sạch bụi lau sậy và bắt hết chuột ngoài đồng, ngoại trừ may mắn , bọn chúng thật sự tìm nguyên nhân nào khác.

Hơn nữa, mặc dù dì Ngu đáng tin cậy, nhưng luôn luôn giữ lời.

Huống chi dì Ngu còn bụng động viên bọn chúng học tập, dù thế nào bọn chúng cũng cố gắng học tập, thể để bản hối hận.

"Được, bây giờ bắt đầu ngâm thơ cổ với dì." Kha Mỹ Ngu : "Vịnh Nga, Đường Lạc Tân Vương..."

Bọn trẻ bất đắc dĩ bài thơ cổ mà đứa trẻ ba tuổi nào cũng theo cô.

Đọc hai bài thơ, bọn họ đến nhà trưởng thôn.

"Cháu bảy đến ? Ui, nhiều cái đuôi nhỏ thế , mau ăn kẹo ." Vợ trưởng thôn chào đón bọn họ.

Kha Vân Nguyệt đính hôn với thanh niên trí thức Hoàng Phương Bân, bởi vì nhà trai ở xa tiện đến, nên khách ăn cơm đều là họ hàng gần của nhà gái, còn bốn ở khu thanh niên trí thức.

 

 

Loading...