Người là má Đàm: “Cô Diệp, xin hỏi cô dặn dò gì ?”
Diệp Thiên Hủy đầu cũng , : “Phiền chuẩn cho quần áo mới để , tắm.”
Má Đàm: “Được.”
Diệp Thiên Hủy: “Ngoài , đừng để những giúp việc Philippines tiếng Trung qua đây.”
Má Đàm , Diệp Thiên Hủy, : “Cô Diệp, cô sợ rằng nhỉ, giúp việc Philippines là Philippines, họ đều tiếng Anh, họ tiếng Trung.”
Diệp Thiên Hủy nhàn nhạt : “Ồ, đất của Trung Quốc, trong nhà của nhà họ Diệp, tiếng Anh thì đáng ăn cơm ?”
Má Đàm nhướng mày: “ họ quả thực tiếng Trung.”
Vẻ mặt Diệp Thiên Hủy nhạt, cô má Đàm, : “Vậy thì để giúp việc tiếng Trung qua đây.”
Má Đàm sững sờ.
Diệp Thiên Hủy mắt rõ ràng vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong ánh mắt một cảm giác áp bức thể tả, khiến bà cảm thấy thể chống .
Cảm giác bà chỉ từng cảm nhận ở ông cụ Diệp.
Bà đành : “Vậy, sắp xếp.”
Diệp Thiên Hủy gật đầu.
Sau đó, cô mới chậm rãi : “Người giúp việc trong nhà tiếng Trung, cho nên chủ nhà và khách chỉ thể tiếng Anh, những lời như các dám mặt ông cụ—”
Cô nữa, chỉ má Đàm.
Má Đàm nhất thời chút nên lời.
Diệp Thiên Hủy đúng.
Ông cho rằng giao tiếp với Anh Mỹ tiếng Anh thể , nhưng nếu Trung Quốc ngày thường tự tiếng Anh, đó là quên mất tổ tiên, nếu để ông ở nhà tiếng Anh, ông chắc chắn sẽ tức giận.
Diệp Thiên Hủy thấy vẻ mặt của má Đàm, tự nhiên đoán đúng.
Cô : “Bà ngoài chuẩn , đợi ăn cơm, tắm.”
Vẻ mặt má Đàm ngượng ngùng, gật đầu ngoài.
Trong lúc Diệp Thiên Hủy ăn no uống đủ, một giúp việc nữ tiếng Trung , mang cho cô quần áo ngủ và khăn tắm để .
Diệp Thiên Hủy cầm những vật dụng đó qua phòng tắm, thoải mái ngâm trong bồn.
Ở Đại Lục, ngâm trong nước nóng chỉ thể đến nhà tắm công cộng, cô một lòng chạy đến Hương Cảng, đường chịu khổ chịu tội nghèo đói, cho dù thuê nhà thể tắm, cũng chỉ là đó dội nước, vì môi trường xung quanh lộn xộn, luôn cẩn thận thể thả lỏng.
Bây giờ thoải mái trong bồn tắm ngâm trong nước nóng, đây tự nhiên là một sự hưởng thụ khó tả.
Hơi nóng lan tỏa thoang thoảng một mùi hương hoa hồng thanh nhã, điều khiến cô chút buồn ngủ.
Cô thoải mái duỗi thẳng tứ chi, để trôi nổi trong nước, cảm nhận cảm giác thư giãn đó.
Khẽ nhắm mắt, cô nhớ kiếp của , cũng nghĩ về kiếp của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-97.html.]
Vinh quang và tự hào từng , những gì từng kiên trì giữ vững, những gì từng nhiệt huyết phấn đấu, những gì từng nguyện dùng cả đời để theo đuổi, thực đều chỉ là mây khói qua đường.
Cô của bây giờ, điều nên chính là xuống hưởng thụ cuộc sống.
Dù cũng để ăn chút gì đó ngon.
Sau khi tắm xong, cô lau khô , sấy tóc, đó bộ đồ ngủ chuẩn sẵn.
Bộ đồ ngủ mềm mại, giống như lụa tơ tằm, nhưng giống, Diệp Thiên Hủy từng thấy loại vải , cô chỉ cảm thấy , chắc chắn đắt.
Khi bước khỏi phòng tắm, liền thấy giúp việc nữ Trung Quốc đến, mang cho cô một ít quần áo, trông vẻ là đồ mặc thường ngày, áo len mỏng, quần dài, và cả áo khoác.
Diệp Thiên Hủy thấy những bộ quần áo liền hiểu, bây giờ phận của cô rõ ràng, ông cụ Diệp sẽ để cô rời khỏi nhà họ Diệp, còn về việc xử lý thế nào, ông cần điều tra và thương lượng thêm.
Đối với điều Diệp Thiên Hủy cũng quan tâm, dù ở đây ăn uống thoải mái, cô cứ hưởng thụ một phen .
Cô bàn trang điểm chải tóc, đồng thời bấm chuông.
Rất nhanh má Đàm đến.
Má Đàm , liền thấy Diệp Thiên Hủy bàn trang điểm, mặc một bộ đồ ngủ lụa thật rộng rãi, mái tóc đen như mực buông nhẹ vai, càng nổi bật đôi môi đỏ thắm làn da như tuyết của cô.
Bà chút bất ngờ.
Trước đây thấy Diệp Thiên Hủy ăn mặc quê mùa, là gái Bắc, ngờ bây giờ khi chải chuốt như , là một cô gái xinh .
Diệp Thiên Hủy thấy má Đàm , cũng gì, tiếp tục chải tóc, cứ thế để má Đàm chờ.
Cô gặp nhiều , má Đàm bà là thế nào.
Trong cung cũng loại , cho rằng hầu hạ mặt Thánh nhân liền cảm thấy ít nhiều cũng là một quan, thường dùng chút quyền hành nhỏ trong tay để oai với khác, mặt Thánh nhân thì răm rắp lời, trăm bề lấy lòng, mặt bá quan thì hếch mũi lên trời.
Cho nên đối với loại , cô sẽ khách sáo.
Để bà chờ một lúc lâu, Diệp Thiên Hủy mới hỏi: “ ngoài dạo một chút, bà gợi ý gì ?”
Lời của cô mơ hồ, “ ngoài dạo một chút”, thể là trong sân, cũng thể là bên ngoài, một câu hỏi , liền xem má Đàm đối phó thế nào.
Má Đàm bất ngờ một chút, : “Cô Diệp, nếu cô ngoài, điều xe, e là tiện, ông cụ nhắc đến, chúng cũng dám tự ý quyết định.”
Diệp Thiên Hủy nhẹ: “Xem bà kìa, nghĩ nhiều quá, ở đây ăn uống, còn hầu hạ, ngoài gì? chỉ dạo trong sân thôi.”
Má Đàm những lời , hiểu rằng hiểu lầm, liền : “Cô Diệp sân dạo, tự nhiên là , chỉ cần chú ý, một nơi thể tùy tiện qua .”
Diệp Thiên Hủy: “Được, bà cứ hết .”
Má Đàm lúc mới nhắc đến, dù bên mấy tòa nhà, một là khu văn phòng của ông cụ, để gặp gỡ những vị khách quan trọng, sự cho phép, những giúp việc như họ qua .
Diệp Thiên Hủy , gật đầu, đó hỏi những chuyện khác, nhanh liền , biệt thự lớn đủ thứ, mấy tòa nhà, tòa là phòng khách, khách đến thường ở đây.
Tầng bốn của tòa biệt thự phòng tập thể d.ụ.c, cũng thư viện, tóm cơ sở vật chất đầy đủ, còn về điện thoại, trong phòng cũng , thể gọi điện thoại bất cứ lúc nào.