Trên mặt các nhân viên y tế càng thêm ngượng ngùng, trong lòng tự nhiên là uất ức, vui, họ hoặc là trong ngành chăm sóc ngựa đua nhiều năm, hoặc là những kỹ thuật viên chuyên nghiệp du học từ phương Tây trở về, ngờ đều thua trong tay một cô gái Bắc như Diệp Thiên Hủy!
Quan trọng là cô còn trẻ như , quan trọng là cô còn nổi bật mặt nhà họ Diệp!
Điều thể khiến ghen tị, nếu lúc đó là đề xuất Hắc Mân Côi thai, chẳng là một cơ hội để đóng vai hùng, từ đó là phát tài, tiền đồ một mảnh sáng lạn!
Một đám thật sự càng nghĩ càng bực bội.
Giám đốc Hồ: “Từ bây giờ, Diệp Thiên Hủy chính thức trường đua của chúng , cô sẽ trở thành nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp của trường đua chúng trọng điểm bồi dưỡng.”
Trong lúc chuyện, ông thấy từ xa Diệp Thiên Hủy đến chỗ ông cụ, ông cụ với cô, hai xuống chuyện gì đó.
Nhìn cảnh tượng , ông tự nhiên chút tính toán, Diệp Thiên Hủy một tiếng vang kinh , nhà họ Diệp lẽ cũng để mắt đến, chừng sẽ thuê Diệp Thiên Hủy trợ lý ngựa cho nhà họ Diệp, ông đương nhiên để nhà họ Diệp hái quả như .
Ông thu nạp Diệp Thiên Hủy trướng , trở thành nhân viên kỹ thuật chuyên nghiệp của trường đua, thông qua Diệp Thiên Hủy để níu chân nhà họ Diệp, như cũng lợi cho sự phát triển của trường đua.
Mà lúc , Diệp Thiên Hủy mang tờ báo cáo chi tiết đó cho ông cụ Diệp xem, và giải thích sơ qua.
Ông cụ những con cụ thể đó, ít nhiều cũng hiểu: “Từ kết quả xem , con ngựa lúc các con đấu giá t.h.a.i .”
Diệp Lập Chẩn từ bên cạnh cũng sắc mặt khó coi: “Lúc đó cũng mới giao phối lâu, cái khó lòng phòng , khó phát hiện.”
Ông cụ khẩy một tiếng: “Con nhiều lý do nhỉ?”
Diệp Thiên Hủy thấy , liền : “Thưa ông nội Diệp, con ngựa bây giờ m.a.n.g t.h.a.i cũng mới năm tuần, thực giai đoạn đầu quả thực dễ phát hiện, chỉ sớm một hai tuần, thú y cũng kiểm tra , cho nên chuyện thể trách ông Diệp.”
Ông cụ xong tự nhiên trong lòng thoải mái, dù cũng là con trai ruột của .
Lúc ông đối với Diệp Thiên Hủy tự nhiên là hài lòng: “Lần nhờ cháu, mắt cháu tinh, một mắt vấn đề, nếu chuyện kéo dài sẽ phiền phức.”
Nếu tiếp tục kéo dài, một mặt sợ sơ suất với con ngựa cái đang m.a.n.g t.h.a.i , một mặt cũng sợ chậm trễ việc giải quyết tranh chấp hợp đồng với phía Anh kịp thời, mặt khác, cũng để chuẩn cho mùa giải sắp tới.
Tóm bây giờ kịp thời phát hiện, mới gian để xử lý các vấn đề của mùa giải đua ngựa , và kịp thời khởi động phương án dự phòng.
Diệp Thiên Hủy liền : “Ông nội Diệp quá khen , nhân viên của trường đua ai cũng là nhân tài kỹ thuật hàng đầu, họ chỉ ngờ đến sự cố thôi, cháu việc ở trường đua một thời gian, cũng học hỏi ít kiến thức, nếu cháu cũng nhất định .”
Lời thực ít nhiều gỡ gạc thể diện cho Diệp Lập Chẩn, Diệp Lập Chẩn liền miễn cưỡng : “Không con ngựa đực giao phối với Hắc Mân Côi là giống ngựa gì, nếu cũng là ngựa thuần chủng Anh, chúng mua một con ngựa cái, chẳng là một con ngựa con, cũng .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-92.html.]
lời , ông cụ Diệp ha hả: “Con đây là ngược kể công ? Vậy mùa giải năm nay thì ? Hắc Mân Côi thể tham gia ?”
Vốn dĩ đặc biệt từ Anh đấu giá cao Hắc Mân Côi, là để tham gia đua ngựa Hương Cảng năm nay, để so tài cao thấp với nhà họ Mạnh, kết quả bây giờ thì , Hắc Mân Côi thai, e rằng định là thua cuộc.
Diệp Lập Chẩn ngượng ngùng : “Bố, Hắc Mân Côi nếu m.a.n.g t.h.a.i chỉ hơn một tháng, nó thể tham gia mùa giải , giám đốc Hồ , trong vòng bốn tháng đều thể tham gia, ví dụ như nhiều, hơn nữa cũng ít đạt thành tích .”
Ông cụ Diệp gật đầu: “Xem , nhưng dù nữa, chúng đều cảm ơn cô Diệp.”
Diệp Lập Chẩn bất đắc dĩ liếc Diệp Thiên Hủy, miễn cưỡng : “ .”
Ông cụ Diệp vẻ mặt đầy ngưỡng mộ Diệp Thiên Hủy, trong lòng ông quyết định, sẽ giữ Diệp Thiên Hủy , trợ lý ngựa cho ông, giúp ông chăm sóc ngựa đua.
Lúc ông liền hiền hòa , hỏi Diệp Thiên Hủy: “Cháu nhắc đến của , cụ thể là tình hình thế nào? Cần giúp gì ?”
Bên cạnh, Diệp Văn Nhân đó theo ông cụ Diệp chuồng ngựa, thấy Diệp Thiên Hủy vẻ tích cực, cô thở phào nhẹ nhõm, liền chút may mắn, nghĩ rằng lẽ Diệp Thiên Hủy chắc cô chính là nhà họ Diệp, nếu tại cô thẳng ?
Nếu , cô lẽ sẽ cơ hội.
Bây giờ, cô ông cụ Diệp nhắc đến chủ đề , tim lập tức thót lên một tiếng, lúc mắt vô thức về phía Diệp Thiên Hủy.
Diệp Thiên Hủy : “Vâng, cháu đến Hương Cảng là để tìm thất lạc nhiều năm, chỉ tiếc là—”
Cô dừng một chút.
Ông cụ Diệp: “Sao ? Có vấn đề gì ?”
Diệp Thiên Hủy thở dài: “Người thất lạc của cháu ở Hương Cảng tiếng tăm, giàu , còn cháu chỉ là một cô gái Đại Lục yếu đuối bất lực, cháu thể tùy tiện gặp họ, cháu chạy đến trường học của cha ruột, để lời nhắn cho ông , đến nay vẫn thấy hồi âm.”
Ông cụ Diệp thấy đồng tình: “Dù giàu thì , chẳng lẽ còn nhận con gái nhà , cháu để lời nhắn cho họ, họ gặp cháu? Đây là nhà nào ? Cháu tình hình nhà họ, giúp cháu, thế nào cũng để họ nhận cháu.”
Diệp Thiên Hủy nhếch môi, khổ một cái, đó mới chậm rãi : “Cha ruột của cháu tên là Diệp Lập Hiên, ruột của cháu tên là Cố Thi Tuệ.”
Lời , ánh mắt của Diệp Lập Hiên lập tức rơi mặt Diệp Thiên Hủy, ông chằm chằm cô: “Cô gái nhỏ, cô đang bậy gì !”
Bên cạnh, Diệp Văn Nhân lập tức tối sầm mặt mũi, cô chỉ cảm thấy cả trời đất cuồng.