Vĩnh Thịnh Đế rũ mí mắt mỏng xuống, chậm rãi cúi đầu.
Giọng khàn thấp và nguy hiểm: “Hủy Hủy, nàng tưởng nàng như , sẽ hổ mà lui ? Trên thế gian chuyện gì dám , nếu , nàng đêm nay đừng hòng bước khỏi điện Kiến Hòa.”
Hơi thở nóng hổi nhẹ nhàng phả lên khuôn mặt sáng ngời của Diệp Thiên Hủy, thấp giọng : “Có thử , sẽ trói nàng giường rồng, khiến nàng ngừng mà , khiến nàng lóc cầu xin tha thứ, nàng còn chinh chiến Bắc Địch?”
Giọng khàn khàn trầm thấp, bên tai cô: “Ngày mai, nàng ngay cả sức xuống giường cũng !”
Giữa mày mắt Diệp Thiên Hủy liền thêm vài phần quyến rũ, cô nghiêng đầu, đàn ông gần ngay gang tấc.
Sống mũi cao thẳng, điều khiến khi đội mũ miện thiên t.ử, sẽ một loại khí thế tôn quý đặc biệt, là thứ tiên đế từng .
Trong buổi chầu sớm, các thần t.ử cũng dám ngước mắt , nhưng thỉnh thoảng qua, liền sẽ cảm thấy, cảm giác uy áp đó, khí thế tích tụ mà phát đó, đây chính là vương giả vạn .
Bây giờ, vị đế vương mà Diệp Thiên Hủy từng kính sợ, đang những lời hạ lưu vô sỉ như bên tai cô.
Lúc đầu tin tự nhiên là phẫn nộ, nỗi phẫn nộ vì lừa dối và mạo phạm khiến cô hận thể hủy diệt tất cả, thế là cái gì quân thần phụ t.ử, cái gì trăm năm trung liệt, những thứ cách một tầng ký ức đó, cô thảy đều màng, chỉ hung hăng cho đau.
hiện tại cô trở Diệp gia, ký ức ngày xưa dần dần rõ ràng, thế là Diệp Thiên Hủy của quá khứ trở về.
Cô cô thể hành động theo cảm tính, ba chữ Diệp Thiên Hủy chỉ đại diện cho bản , còn mấy trăm nhân khẩu tông tộc Diệp gia, còn môn miếu trăm năm sừng sững của Diệp gia.
Cho nên lý trí chiếm thượng phong, dòng m.á.u trung quân đổi của Diệp gia đang đè nén lệ khí của cô.
Thế là cô hời hợt : “Bệ hạ nhã hứng bực , cũng .”
“Ngày mai sắp xuất chinh Bắc Địch, khi lên đường, nguyện cởi bỏ chiến bào, hầu hạ quân vương hoan lạc, đại chiến sắp đến, ngươi và quân thần điên loan đảo phượng, cùng hòa hợp cá nước vui vầy, đây lẽ còn là một điềm lành, coi như chúc chuyến thuận buồm xuôi gió phá thẳng Bắc Địch, khải trở về.”
Vĩnh Thịnh Đế vươn tay , ngón tay mạnh mẽ như kìm sắt bóp lấy cằm Diệp Thiên Hủy, ép cô ngẩng lên.
Trong cách gang tấc, hai quân thần mắt đối mắt, đều thấu tâm can đối phương.
Thực đều cả, ý tứ của đối phương, nhưng mỗi đều sự bướng bỉnh của mỗi .
Ngoại trừ Diệp Thiên Hủy, Vĩnh Thịnh Đế từng thẳng bất kỳ nữ t.ử nào trong thiên hạ.
chỉ một Diệp Thiên Hủy , quả thực khiến yêu hận .
Hắn bóp cằm cô, giọng điệu lạnh lùng: “Hủy Hủy, nàng đúng là băng tuyết thông minh, nàng cũng lợi dụng ưu thế của để uy h.i.ế.p , nàng chính là ăn chắc ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-504.html.]
Thần sắc Diệp Thiên Hủy nửa điểm đổi.
Vĩnh Thịnh Đế nghiến răng: “, nỡ bỏ nàng, phụ nữ nâng niu trong lòng bàn tay ngoài chinh chiến, biên ải lạnh lẽo, đao thương mắt, sợ nàng chịu đựng kiếp nạn như một nữa, bởi vì nàng căn bản khi tin nàng gặp chuyện, tim như vỡ , nhưng nàng tim , nàng !”
Giọng Diệp Thiên Hủy đặc biệt bình thản : “Bệ hạ, như tránh khỏi phần thiên lệch.”
“Người đối với nửa điểm đau lòng, chỉ lợi dụng nắm thóp , ép như ý nghĩa gì, thật sự để một hôn quân vô đạo, để giam cầm danh tướng Đại Chiêu trong hậu cung, để chịu hậu thế phỉ nhổ mang tiếng hôn quân ?”
Diệp Thiên Hủy nhướng mày: “Bệ hạ, lời thể như , là ai? Người là thánh quân cai quản thiên hạ, đời phàm là chuyện quyết định, ai thể đổi, nếu hôn quân vô đạo, thì cứ thôi, đừng lấy phụ nữ cái cớ, huống hồ còn là nữ tướng lập xuống công lao hãn mã nam chinh bắc chiến cho .”
Cô buồn : “Có ai ép ?”
Vĩnh Thịnh Đế trào phúng : “Nàng đến nước , còn thể gì? Nàng ngoài, , sẽ chuẩn lương thảo quân nhu cho nàng, đợi nàng ban sư hồi triều. Nàng nếu khải trở về, ắt mở tiệc lớn, khao thưởng cho nàng, nàng nếu một trở ——”
Hắn dừng , ánh mắt thâm thúy sắc bén cứ thế khóa c.h.ặ.t lấy cô.
Diệp Thiên Hủy đón lấy ánh mắt : “Thì ?”
Vĩnh Thịnh Đế khẽ , nụ , là phong hoa vô song, khí thế như cầu vồng.
Hắn : “Hủy Hủy, Diệp thị nhất tộc bảy trăm hai mươi ba , tính mạng của những , tất cả đều trông nàng, nàng nếu thể về, bất kể sống c.h.ế.t, nàng đều là tướng đào ngũ của Đại Chiêu, định sẵn nhục cho Diệp thị.”
[Diệp Thiên Hủy lạnh lùng : “Đây quả nhiên là theo vết xe đổ của Thương Trụ Hạ Kiệt, một ông vua hôn quân g.i.ế.c hại trung lương hoang dâm vô đạo ?”]
Vĩnh Thịnh Đế: “.”
Hắn giơ tay lên, ngón tay rõ ràng từng khớp xương từng tấc từng tấc vuốt qua lông mày cô, đó là mắt, cuối cùng lưu luyến bên môi cô.
Diệp Thiên Hủy cảm nhận rõ ràng xúc cảm quen thuộc đó, đây là từng là “phu quân” của cô trong một thời gian.
Từng ngày đêm bên triền miên dứt, giờ đàn ông còn thu khao khát chực chờ trào của , hoàng quyền sừng sững, tống tiền cô một lời hứa.
Vĩnh Thịnh Đế rũ mắt, trong thở quấn quýt, giọng trầm thấp ám : “Hủy Hủy, nàng trở về, chỉ cần nàng trở về, thế nào cũng , nhưng nàng nếu cứ thế biến mất, đầy thủ đoạn, thể khiến thế gian khói lửa nổi lên sinh linh đồ thán, khiến thiên hạ xương trắng như núi thây ngang khắp đồng, đến lúc đó, Hủy Hủy, nàng dù ẩn cư nơi rừng sâu, cũng tránh khỏi m.á.u chảy thành sông.”
Diệp Thiên Hủy ngước mắt qua: “Ngươi điên .”