Đêm hôm đó cô quả thực là cố ý, cố ý quyến rũ , để trầm luân, lúc mấu chốt cho một d.a.o, chính là để đau, để mùi vị phản bội.
Sau bình tĩnh cô cũng hiểu, rốt cuộc là hành động theo cảm tính .
Bất kể đàn ông , đều là cái hố cô bước qua , cô cách nào trốn tránh, cũng chỉ thể đối mặt.
Vĩnh Thịnh Đế triệu kiến Diệp Thiên Hủy ở điện Kiến Hòa.
Vương công công là một trong những vị công công Thánh thượng tin cẩn nhất, ông thấy Diệp Thiên Hủy, tiên là chào hỏi, đó mới thấp giọng dặn dò: “Thánh thượng mấy ngày nay tâm trạng , Diệp đại tướng quân chuyện cẩn thận.”
Diệp Thiên Hủy gật đầu: “Ta , đa tạ Vương công công nhắc nhở.”
Vương công công liền : “Chúng đều là vì Thánh thượng.”
Một lát Diệp Thiên Hủy bước , khi , cô ngẩng đầu, chỉ thẳng lên , quỳ một gối xuống, bái kiến Vĩnh Thịnh Đế.
Vĩnh Thịnh Đế ngẩng đầu, chỉ dùng một giọng xa cách: “Đứng lên .”
Chợt giọng , chỉ thấy quen thuộc xa lạ.
Trong thời gian Diệp Thiên Hủy mất trí nhớ, là phu quân của cô, là yêu của cô, cô quả thực tin tưởng , và dựa dẫm .
Hắn đối với cô dịu dàng thỏa đáng, khắp nơi dỗ dành cô, trăm chiều chu đáo, dù là đá cũng sẽ động lòng.
Chỉ là đây rốt cuộc là một sự lừa dối.
Giờ gặp , vẫn là đế vương quân lâm thiên hạ, còn cô là thần t.ử sắp đón khói lửa lao sa trường.
Diệp Thiên Hủy lúc mới dậy, nhưng vẫn ngẩng đầu, chỉ cung kính cúi đầu đó.
Vĩnh Thịnh Đế lúc mới chậm rãi ngước mắt, tầm mắt từ tấu chương trong sách nâng lên, rơi Diệp Thiên Hủy.
Sau đó, lạnh nhạt : “Diệp đại tướng quân, muộn thế , tướng quân chuyện gì quan trọng, cung gặp trẫm?”
Trong thần sắc Diệp Thiên Hủy thấy bất kỳ gợn sóng nào, cô rũ mắt, hoa văn lộng lẫy phiến đá phía , cung kính : “Ngày mai sắp rời khỏi Yến Kinh, mạt tướng cung diện thánh, là lắng lời dạy bảo của Thánh quân.”
Khóe môi Vĩnh Thịnh Đế nhếch lên độ cong châm chọc: “Lắng lời dạy bảo? Ngươi từng bao giờ lắng lời dạy bảo của trẫm?”
Diệp Thiên Hủy rũ mắt: “Bệ hạ lời , thần vô cùng hoảng sợ.”
Vĩnh Thịnh Đế nhướng mày: “Diệp đại tướng quân, trẫm nhớ hai ngày trẫm chiêu đãi các vị tướng quân, ngươi từ chối, đó là để ý cũng chẳng để ý đến trẫm, , giờ chủ động chạy tới ?”
Diệp Thiên Hủy: “Bệ hạ, cung, là vì sắp xuất chinh, là đến từ biệt đế vương minh thần võ của Đại Chiêu, đây là bổn phận của mạt tướng thần t.ử.”
Vĩnh Thịnh Đế dậy, thẳng đến bên cạnh Diệp Thiên Hủy.
Hắn rũ mắt cô, lông mi che phủ đôi mắt đen láy, thần sắc lạnh nhạt mà quý phái.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-503.html.]
[Diệp Thiên Hủy liền cảm thấy, thở trong lành của đàn ông bao trùm lấy từ phía , từ cao xuống, khiến thể tránh né.]
Đến mức một khoảnh khắc, cô bắt đầu suy nghĩ, cung gặp , rốt cuộc là đúng sai?
Dù nắm quyền sinh sát thiên hạ, nhiều chuyện chỉ trong một ý niệm của .
Giọng điệu hời hợt, vẫn mang theo vài phần châm chọc.
Người đàn ông gần ngay gang tấc, Diệp Thiên Hủy rũ mí mắt, vặn thấy cổ .
Lúc gần hoàng hôn, trong điện thắp đèn, ánh sáng m.ô.n.g lung, cô thấy mặc áo bào thường phục mặc nhà, cổ áo giao lĩnh thêu hoa văn hoa sen bằng chỉ vàng, đẽ lộng lẫy, mà ngay giữa hoa văn hoa sen bao bọc, là yết hầu với đường nét sắc bén của đàn ông.
Trong những ngày tháng hoang đường đó, cô từng quen thuộc nơi , thậm chí từng ngây thơ hôn lên đây, để xem vì mà bùng phát phản ứng mãnh liệt.
Chỉ là những triền miên lãng mạn đó, rốt cuộc chẳng qua là một làn sương mù m.ô.n.g lung trong giấc mộng sớm mai, nửa đêm đến trời sáng , giờ , tất cả cách xa vạn trùng núi.
Cô thầm trong lòng, cuối cùng mở miệng : “Bệ hạ, bất kể là đế vương minh thần võ một đời là kẻ phóng túng háo sắc, đều là Bệ hạ, là quân thượng của mạt tướng, sấm sét mưa móc đều là quân ân, nếu Bệ hạ dùng uy quyền quân vương uy h.i.ế.p ép buộc mạt tướng, ép mạt tướng lấy hầu hạ vua, cũng chắc là thể.”
Vĩnh Thịnh Đế rũ mắt khuôn mặt thanh lãnh của cô: “Ồ?”
Diệp Thiên Hủy ngước mắt lên.
Vĩnh Thịnh Đế thấy ý lạnh trong đáy mắt trong veo của cô.
Hắn nhếch môi, khẽ : “Hủy Hủy, nàng những lời , nàng vẫn là Diệp Thiên Hủy của ngày xưa ?”
Tuy nhiên Diệp Thiên Hủy một cái, cô giơ tay lên, đầu ngón tay đặt vững vàng lên cổ áo , đó đón lấy ánh mắt của Vĩnh Thịnh Đế, : “Sao thể? Ngươi chẳng thích ? Năm xưa ngươi cầu hôn với cha , đồng ý, ngươi vẫn luôn canh cánh trong lòng chứ gì, chẳng là hoan lạc nam nữ , chuyện chẳng tính là gì cả. Bệ hạ là thiên hạ cộng chủ, cái gì mà ? Ngươi chỉ cần một câu, dù là mạng của thần, thần cũng tuyệt oán thán, càng đừng đến chút xác da thịt , cho nên——”
Cô , : “Không cần lén lén lút lút, lừa gạt bắt cóc, thế còn nửa phần phong thái đế vương?”
Đáy mắt Vĩnh Thịnh Đế dâng lên hàn ý, cứ thế trầm trầm chằm chằm cô, trong cách gần như , uy nghi thể bẻ gãy của thiên t.ử đủ để khiến bất kỳ ai cũng khiếp sợ.
[Diệp Thiên Hủy cảm thấy, trong thở trong lành dễ ngửi của đàn ông, cô lờ mờ ngửi thấy mùi m.á.u tanh.]
Người phu quân dịu dàng quyến luyến ở bên cô dỗ dành cô tự nhiên đều là mặt nạ giả dối, là đế vương sắt m.á.u đạp lên xương trắng vững ngai vàng, e rằng trong bộ áo bào thêu hoa sen chỉ vàng cũng tràn ngập mùi m.á.u.
Hơi thở thanh lãnh và chậm rãi đè xuống, thở của đàn ông bao trùm lấy cô.
Cô ngẩng đầu, nhưng rũ mắt, chờ đợi sự phán quyết của .
Tất cả chỉ trong một ý niệm của mà thôi.
Lúc trong điện rơi sự tĩnh lặng c.h.ế.t ch.óc, trong tiếng nước nhỏ giọt tí tách của đồng hồ nước, chỉ thở quấn quýt của hai , rõ mồn một.