Trong bụi bặm của ngàn năm tuế nguyệt, cả hai đều còn dáng vẻ ban đầu.
Mà đối với cô hiện giờ, Cố Thời Chương càng là yêu bên gối, là cô dựa dẫm, thiết, là chia sẻ niềm vui nhân gian cũng như những vụn vặt cuộc sống với cô.
Từ góc độ , trong lòng cô bài xích, bài xích tất cả thứ của kiếp .
Cô sợ khi rõ, những điều đang nắm trong tay sẽ còn nữa.
Cho nên trong lòng cũng trốn tránh, ở Mỹ bận, gần đây giới tài chính Mỹ dường như cũng thái bình, bận tối tăm mặt mũi, lo liệu việc trở về, thì khéo cho cô thêm chút gian, để cô suy nghĩ thông suốt tất cả những chuyện .
Tuy nhiên điện thoại vẫn gọi.
Anh nỡ xa cô, mỗi ngày đều sẽ gọi hai cuộc điện thoại, lúc bận đến hơn mười giờ tối còn đặc biệt gọi tới, gọi tới hỏi cô sắp ngủ , miệng cúp máy ngủ sớm , nhưng thực vẫn nhịn thêm vài câu.
Diệp Thiên Hủy ghế sofa, mưa ngoài cửa sổ. London là một thành phố quá mức trang nghiêm và cầu kỳ, luôn những mảng màu đỏ ngưng trọng, cùng màu xám u sầm, giống như những bức tranh sơn dầu trong viện bảo tàng của họ, những mảng màu đậm đà, dường như lúc nào cũng sẵn sàng tham gia một buổi tiệc.
Cố Thời Chương thấp giọng hỏi: “Buổi thảo luận tình huống hôm nay thế nào?”
Diệp Thiên Hủy: “Cũng , em chuẩn cũng khá đầy đủ, giáo sư hướng dẫn còn khen em nữa.”
Thật đối với Diệp Thiên Hủy mà , bản việc thảo luận tình huống chẳng gì khó, cho dù cô hiểu, cũng Cố Thời Chương thể dạy cô, cầm tay chỉ việc mà dạy.
Chỉ là phương diện tiếng Anh quả thực hạn chế mà thôi, hiện giờ một thời gian điên cuồng bổ túc, ngược tiến bộ nhiều, cơ bản thể diễn đạt tự nhiên, hơn nữa thể diễn đạt một tư tưởng tầng sâu.
Cô cảm thán: “Em phát hiện bản ngôn ngữ cũng bao hàm một tư tưởng và tính cách, cách diễn đạt khác đồng nghĩa với mô thức tư duy khác , ví dụ như khi em dùng tiếng Anh diễn đạt bản , em cảm thấy dường như biến thành một tư duy khác.”
Cảm giác như khai quật một con khác trong cơ thể.
Cố Thời Chương : “Bởi vì bản sự diễn đạt ngôn ngữ chính là một sự thể hiện của phương thức tư duy mà, thật chỉ ngôn ngữ, môi trường xã hội, môi trường địa lý, khí hậu nhân văn, những thứ đều tác dụng định hình tính cách.”
Diệp Thiên Hủy , nước mưa như những đường nét đứt ngoài cửa sổ, cùng mái nhà màu đỏ ướt át , khẽ một cái: “Hình như là ...”
Cô , trong lòng nhớ tới lúc Cố Thời Chương ở London, bảo cô tiếng mưa tí tách của London.
Nhất thời, trong tiết trời âm u ẩm ướt đó, trong cơ thể cô bỗng nảy sinh một loại khát khao mềm mại, sẽ hy vọng ở ngay bên cạnh, cô thể dựa cơ thể rắn chắc và dẻo dai của , tận hưởng cánh tay mạnh mẽ của nam giới cũng như nhịp điệu đầy cảm giác tiết tấu .
Đang nghĩ ngợi, trong điện thoại trầm mặc xuống, cả hai đều chuyện nữa, Diệp Thiên Hủy thể rõ tiếng hít thở của đàn ông truyền đến từ ống , thấp trầm, cảm giác từ tính khác thường.
Diệp Thiên Hủy liền cảm thấy chỉ giọng của thôi, cũng sắp ẩm ướt cả lên .
Cô đỏ mặt: “Em cúp đây, ngủ sớm .”
Giọng trầm thấp của Cố Thời Chương truyền tai: “Em còn nhớ , đó gọi điện cho em, London mưa , cho em tiếng mưa London.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-470.html.]
Diệp Thiên Hủy còn chút sức lực nào dựa ghế sofa: “Vâng, nhớ...”
Cố Thời Chương: “Bây giờ đến lượt em đang mưa London, còn ————”
Anh dùng giọng khàn khàn : “Đang tưởng tượng dáng vẻ em ở bên cạnh .”
Anh sai, môi trường địa lý nhân văn của một thành phố tác dụng định hình tính cách con .
Mấy ngày nay Diệp Thiên Hủy ngoài việc lên lớp học tập, phần lớn thời gian đều ngâm trong thư viện, trời tối liền tự về nhà.
Mùa mưa dầm dề khiến thứ xung quanh đều ướt sũng, mà sự chia ly ngắn ngủi khiến nỗi nhớ trong lòng cô cũng tê tê dại dại lên men.
Hôm nay khi dùng bữa tối đơn giản, cô uống một tách cà phê, liền lười biếng dựa ghế sofa lật xem sách. Sách mượn từ thư viện, kể về một giai thoại thú vị của bản địa London, cũng bao gồm lịch sử đua ngựa nước Anh, kể về các vị vua đây đam mê đua ngựa như thế nào.
[Fixed] Trong đó cũng vài con ngựa do Nữ hoàng Anh nuôi, cũng như kỹ thuật cưỡi ngựa điêu luyện của công chúa Hoàng gia Anh.
Cứ xem mãi xem mãi, liền chút buồn ngủ, thế là tiện tay đặt sách sang một bên, quấn chăn lông, trong tiếng mưa rào rạt đó mơ màng ngủ .
Cũng ngủ bao lâu, trong cơn mê man dường như một giấc mộng.
Cô trở về kiếp , chính là đêm mưa rào rạt đó, cô mặc chiến bào, bước Ngự thư phòng.
Trong Ngự thư phòng, vị Đế vương trẻ tuổi mặc một áo bào mộc mạc mày mắt dịu dàng, từ án ngự thư rũ mắt cô, hỏi cô, Diệp tướng quân ở biên cương, nhưng lòng hướng về quân vương ?
Cô liền ngẩn ngơ , đôi mắt mũ miện , đôi mắt dịu dàng, nhưng khó hiểu .
Cô mấp máy môi, chuyện, còn là Cố Thời Chương nữa , quên , thể quên .
Lúc cô mới phát hiện, cô về quá khứ, cô cần vị Đế vương ân uy tịnh thi , cô Cố Thời Chương, Cố Thời Chương dịu dàng quyến luyến .
Lúc , đột nhiên đưa tay , thấp giọng lệnh: “Lại đây.”
Diệp Thiên Hủy đó, như điểm huyệt đạo, nửa điểm cũng động đậy .
Tiếng mưa gió xào xạc thổi song cửa sổ Ngự thư phòng, tiếng nước nhỏ giọt từng chút từng chút một dường như vĩnh hằng, mà cô phân biệt đêm nay rốt cuộc là năm nào.
Người đàn ông tôn quý đĩnh đạc cúi đầu, dùng đôi mắt sâu thẳm cô, đôi mắt như phủ một lớp băng mỏng, lớp băng chính là dung nham nóng bỏng, thể phun trào bất cứ lúc nào, thể nung chảy tất cả.
Anh cô thật lâu, giơ tay lên ôm lấy cô.