Và cùng lúc đó, Bạch Nhĩ Đắc Đắc và Ngao Du Sa Mạc của nhà họ Mạnh, cùng Hạnh Vận Lượng Câu của nhà họ Ninh cũng đều thu hoạch trong giải đấu, điều khiến Diệp Thiên Hủy bất ngờ nhất là chiến mã Mcgaffick của chủ ngựa Ấn Độ .
Thực trong các giải đấu trọng đại của Hương Cảng bao giờ thiếu ngựa đua nổi tiếng từ khắp nơi thế giới chuyển chiến đến Hương Cảng, phần lớn quỹ tích và lai lịch đều nhỏ, đến mức trong các giải Derby những năm qua, ngựa đua bản địa giành chức vô địch coi là ít càng ít.
Do biểu hiện xuất sắc của Lâm Kiến Tuyền trường đua, hôm đó Chủ tịch Lư của ủy ban đua ngựa còn đặc biệt gọi Diệp Thiên Hủy qua, hỏi thăm tình hình trường đua, cũng ân cần bày tỏ sự kỳ vọng, đó nhắc tới việc mời ông cụ Diệp đ.á.n.h golf.
Diệp Thiên Hủy đương nhiên bày tỏ sẽ chuyển lời .
Từ chỗ Chủ tịch Lư về, Diệp Thiên Hủy về nhà thăm ông cụ Diệp, và nhắc tới việc Chủ tịch Lư mời đ.á.n.h bóng.
Tuy đó vì chuyện bà Hai mà hai ông cháu ít nhiều chút ngăn cách, mà Diệp Lập Hiên ở bên ngoài về, ông bắt đầu áy náy, nhưng thời gian dài khó tránh khỏi buồn bực tiêu trầm.
Lần Diệp Thiên Hủy qua mời ông, ông than: “Cháu bây giờ đủ lông đủ cánh , cũng quản cháu, cháu cũng cần tìm ngoài gặp .”
Diệp Thiên Hủy liền : “Ông nội, ông lời giận dỗi thì mất vui , ông xem cháu ở bên ngoài vắt óc suy nghĩ chạy vạy khắp nơi, cháu vì ai, cháu chẳng vì nhà họ Diệp chúng ? Đến lúc quan trọng, chỗ Chủ tịch Lư lôi kéo chúng , cuối cùng chẳng vẫn cần mời ông cụ là ông trấn áp trận địa ?”
Ông cụ Diệp : “Ta bây giờ già , bây giờ cảm thấy gì cũng vô nghĩa.”
Diệp Thiên Hủy: “Ông nội, cháu thấy thể ông còn cường tráng lắm, sống thêm vạn năm nữa cũng thành vấn đề.”
Ông cụ Diệp trừng mắt thổi râu: “Nói bậy, là rùa đen mà sống vạn năm?”
Diệp Thiên Hủy : “Ông chẳng đang ở nhà giả bệnh , đại quyền nhà họ Diệp chúng , quy căn kết đáy vẫn trong tay ông, cháu chính là quân cờ đặt ngoài sáng, vì ông xung phong hãm trận diệt trừ dị nghị thôi.”
Thần sắc ông cụ Diệp khựng , về phía Diệp Thiên Hủy.
Diệp Thiên Hủy: “Chẳng lẽ ? Ông cụ là ông sống đến từng tuổi , sóng gió gì từng thấy, cháu diễn cho ông một vở như , ông còn thật sự thể rạp ở đó động đậy?”
Ông cụ Diệp lập tức im lặng.
Ông im lặng hồi lâu, mới : “Này Thiên Hủy, lời cũng thể như chứ?”
Diệp Thiên Hủy: “Ồ, nên thế nào?”
Ông cụ Diệp thở dài một tiếng: “Ta quả thực già , sóng xô sóng , cháu việc, thì nhường chỗ cho cháu, tương lai nhà họ Diệp sớm muộn là của ai, đó tự nhiên là năng lực chủ, cũng là hy vọng cho cháu thêm chút gian, tránh để cản trở cháu.”
Diệp Thiên Hủy lời , cũng mở toang cửa sổ chuyện cho sáng tỏ: “Ông hiện giờ đối với cháu, cũng chẳng qua là thử thách thôi, nhưng ông cảm thấy, cháu thể thấu tâm tư của ông, ông thể thử thách cháu mấy phần?”
Ông cụ Diệp liền khổ một tiếng: “Nhà họ Diệp chúng ngoài cháu , còn thể ai? Nếu giao nhà họ Diệp tay cháu, vốn cũng chẳng gì yên tâm, chỉ là——”
Ông lắc đầu, bất lực : “Lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, Văn Dung, còn Văn Kính, chúng cũng đều là con cháu của , các cháu nếu nồi da xáo thịt, chẳng trở thành trò cho Hương Cảng ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-446.html.]
Diệp Thiên Hủy đương nhiên hiểu tâm tư của ông cụ Diệp: “Ông nội, cháu nhưng phàm tâm tư gì với ông, một việc cháu cần toạc , chỉ cần diễn một vở kịch, còn thể lừa ông?”
Ông cụ Diệp lời liền chút giận.
Diệp Thiên Hủy xổm xuống, thẳng ông.
Cô đôi mắt phong sương của ông: “Cháu thể một tiếng hót kinh ở trường đua ngựa, khiến cả Hương Cảng kinh ngạc vì cháu, thì cháu tự nhiên cũng thể chơi tâm cơ, giấu ông giấu một cách kín kẽ kẽ hở.”
Ông cụ Diệp đứa cháu gái mắt.
Đôi mắt cô sáng ngời thẳng thắn, khiến ông nhớ tới những vì bầu trời đêm, sạch sẽ trong veo.
Ông gật đầu, tán đồng : “Quả thực, cháu nếu , thể .”
Ông đối với đứa cháu gái vẫn luôn đổi cách , ngừng nâng cao đ.á.n.h giá của , nhưng bây giờ ông phát hiện, ông còn thể nâng cao thêm một chút.
Cô luôn thể xuất sắc hơn ông tưởng tượng.
Diệp Thiên Hủy nắm lấy bàn tay già nua khô héo của ông cụ, : “Ông nội, ông nên , bố cháu trong lòng giận ông, cô cháu cũng hận ông, họ sở dĩ hận ông, đó là vì yêu sâu đậm, ông là cha của họ, họ kỳ vọng ông, cho nên mới hận ông như .”
Ông cụ Diệp ngẩn một lát, đó trong mắt liền dâng lên nỗi bi ai sâu sắc.
Tay ông run rẩy: “Họ thất vọng về , của họ cũng thất vọng về … sai điều gì, chẳng lẽ luôn nghĩ cho họ ?”
Diệp Thiên Hủy thở dài: “Chuyện quá khứ, ai đúng ai sai thực quan trọng, chỉ thể góc độ vấn đề của khác . Ông nội ông là một đời kiêu hùng, vì sự nghiệp gia tộc ông thể hy sinh tất cả, nhưng bố cháu là một bằng xương bằng thịt, so với lợi ích gia tộc, ông thể coi trọng tình cảm hơn, chuyện gì đúng sai.”
Ông cụ Diệp khổ một tiếng: “Cháu đúng, chuyện gì đúng sai.”
Diệp Thiên Hủy: “Cháu đối với ông nội mà , ông tuổi tác cao, ông sẵn lòng buông tay nhà họ Diệp, giao nó tay cháu, ông cũng tin tưởng nhà họ Diệp thể phát dương quang đại trong tay cháu, đúng ?”
Ông cụ Diệp gật đầu: “Phải.”
Diệp Thiên Hủy: “ ông yên tâm là con cháu của ông, đó là huyết mạch nhà họ Diệp, ông sợ cháu giơ lưỡi liềm về phía họ.”
Ông cụ Diệp ngửa mặt, trong mắt bi thương: “Ta nuôi con cháu như nuôi sói, là hy vọng chúng thể thành tựu thương trường, chứ đấu đá lẫn , vì lợi ích mà nồi da xáo thịt.”
Diệp Thiên Hủy: “Vậy cháu thể cho ông , cháu sẽ .”