Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 429

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:11:32
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Thiên Hủy đối với thời gian khai giảng hài lòng, đúng lúc khi giải Derby kết thúc, cô thể chạy qua Anh tu nghiệp, là một thời gian rảnh rỗi , sẽ lỡ công việc bên .

Cố Thời Chương rõ ràng cũng hài lòng, hứng thú bừng bừng quy hoạch, tiên cùng Diệp Thiên Hủy thi đấu ở Hương Cảng, đó cùng Diệp Thiên Hủy qua Anh, cũng một công việc xử lý, đến lúc đó tranh thủ lúc rảnh rỗi, hai thể du ngoạn châu Âu.

Địa bàn quen thuộc, đương nhiên thể đưa cô chơi hưởng thụ đủ thứ.

Hai lên kế hoạch say sưa ngon lành, và lúc giải Derby cũng cuối cùng rầm rộ bắt đầu.

Giải Derby Hương Cảng bắt đầu từ năm 1873, thực là theo truyền thống Derby Epsom của Anh, đó dần dần phát triển thành truyền thống Hương Cảng, trở thành một giải đấu quan trọng của đua ngựa Hương Cảng, cũng trở thành vinh quang vô thượng mà đua ngựa, huấn luyện viên cũng như chủ ngựa mơ ước.

giải Derby năm nay bắt đầu, tạp chí báo đua ngựa cũng như đài truyền hình tung khẩu hiệu tuyên truyền “Vinh quang bốn tuổi, một đời một ”.

Tuổi tham gia của ngựa đua thực tùy theo giống ngựa Nam Bắc bán cầu khác chút khác biệt nhỏ, nhưng ngựa trướng Diệp Thiên Hủy, hiện nay tính tính cũng chỉ Địa Ngục Vương Giả phù hợp độ tuổi, vì bắt đầu dốc lực huấn luyện Địa Ngục Vương Giả.

Địa Ngục Vương Giả trong mùa giải năm ngoái giành Vua ngựa quý, nhất thời danh chấn Hương Cảng, năm nay tham gia giải Derby, đương nhiên là kỳ vọng nhiều, ít hâm mộ ngựa điên cuồng quan tâm đến tình hình của Địa Ngục Vương Giả.

Diệp Thiên Hủy cũng từ một kênh thông tin, nhà họ Ninh, nhà họ Mạnh, cũng như vài gia tộc khác, thậm chí bao gồm mấy gia tộc đua ngựa đến từ hải ngoại đều nhắm Địa Ngục Vương Giả, quyết tâm đ.á.n.h bại Vua ngựa Hương Cảng Địa Ngục Vương Giả .

Diệp Thiên Hủy đại khái cũng phong thanh, thậm chí họ định liên kết đ.á.n.h phối hợp, hình thành thế bao vây đối với Địa Ngục Vương Giả.

Muốn đội vương miện chịu sức nặng của nó, thách thức mà Địa Ngục Vương Giả đối mặt nhỏ.

Điều may mắn duy nhất là, trọng lượng của giải Derby quy định thống nhất, cần nhượng bảng, ngược cần vì ngôi vị Vua ngựa năm ngoái mà trả giá thêm gì.

Còn cưỡi Địa Ngục Vương Giả đương nhiên là Lâm Kiến Tuyền, thực tế thời gian qua lão Chu và Tôn Gia Kinh cũng đều đang quan sát, quan sát độ tương thích giữa Lâm Kiến Tuyền và Địa Ngục Vương Giả, kết quả đáng hài lòng.

Hôm nay, cô quan sát biểu hiện của Lâm Kiến Tuyền cưỡi Địa Ngục Vương Giả, nhất thời cũng chút bất ngờ.

Lâm Kiến Tuyền trầm mặc ít , lạnh lùng cô ngạo, như trong thực tế yêu thích.

một khi lên ngựa, trạng thái đó khác biệt.

Cậu giống như nước, giống như dây leo, thể biến hóa bản thành những trạng thái khác để tương thích hảo với con ngựa cưỡi.

Cậu thể dịu dàng điều khiển Hắc Mân Côi mượt mà như dải lụa, cũng thể phối hợp thỏa đáng với Địa Ngục Vương Giả ngông cuồng khó thuần.

Cậu dường như thể phối hợp với bất kỳ loại ngựa nào, và đạt sự ăn ý thuộc về họ một cách hảo.

Diệp Thiên Hủy nhớ lời đùa của Mạnh Dật Niên, ông ông ghen tị.

thừa nhận, ngay từ đầu cô phát hiện Lâm Kiến Tuyền thiên phú, nhưng ngờ tiềm năng như , đây cũng là điều ngoài dự liệu của cô.

Đang nghĩ , Lâm Kiến Tuyền chạy xong một vòng, xuống ngựa, bên cạnh Tôn Gia Kinh và Jessise tiếp tục cho Địa Ngục Vương Giả chạy chậm thả lỏng, và chuẩn chăm sóc vận động.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-429.html.]

Còn Lâm Kiến Tuyền cũng khoác khăn ngựa, và dùng khăn trắng lau mồ hôi trán.

Cậu Diệp Thiên Hủy: “Hôm nay chị đến sớm thật.”

Diệp Thiên Hủy: “Hôm đó, ngay cả Mạnh Dật Niên nhắc đến, đều vô cùng thiên phú, ông bắt đầu ghen tị với .”

Lâm Kiến Tuyền , thần sắc khẽ động.

Sau đó, mới nhàn nhạt : “Không thiên phú gì, mà là chị dạy .”

Diệp Thiên Hủy : “ hình như dạy những cái .”

Lâm Kiến Tuyền: “Chị dạy .”

Cậu , nhỏ: “Ngày hôm đó chị giao Hắc Mân Côi cho , bảo dùng tâm để cảm nhận cảm xúc của Hắc Mân Côi, thực vẫn luôn suy nghĩ, nên dùng tâm thế nào, nên hiểu con ngựa thế nào.”

“Sau đó, cho nó ăn cỏ, ngủ trong chuồng ngựa cùng nó, ôm nó trong những đêm mưa gió sấm chớp, hết đến khác cảm nhận nhịp điệu của nó lưng nó, thế là một ngày cuối cùng cũng hiểu, nó chính là bạn của , là một phần cơ thể , sẽ dùng tất cả tâm lực của để yêu nó, cũng tin rằng, lúc quan trọng, nó cũng sẽ phụ lòng .”

Diệp Thiên Hủy lời , trong lòng khẽ động, nhớ tới một chuyện cũ, những chuyện lãng quên.

Lâm Kiến Tuyền: “ cũng hy vọng, nhưng , một con ngựa, vĩnh viễn thể điều khiển .”

Diệp Thiên Hủy: “Ồ?”

Lâm Kiến Tuyền về phía Diệp Thiên Hủy: “Đằng Vân Vụ, nó chỉ thuộc về chị, bất kỳ ai cũng thể điều khiển nó.”

Diệp Thiên Hủy dở dở : “Phải.”

Đang chuyện, trợ lý bên cạnh chạy tới, của Lâm Kiến Tuyền qua thăm Lâm Kiến Tuyền.

Diệp Thiên Hủy chút ngạc nhiên.

Lâm Kiến Tuyền bèn giải thích: “Bà gần đây tình trạng đột nhiên chuyển biến , thỉnh thoảng sẽ do bảo mẫu cùng qua thăm , thực chút bất ngờ, nhưng nghĩ ngoài, thì cũng hy vọng bà thể khắp nơi, còn hơn là cứ ru rú trong nhà.”

Diệp Thiên Hủy: “ , ngoài giải sầu thế cũng .”

Nhất thời : “Có nhu cầu gì cứ báo bất cứ lúc nào, bất kể là tài nguyên về y tế, nhân lực.”

Lâm Kiến Tuyền: “ hiểu, bây giờ dù cũng chút tiền , thể cho bà sự chăm sóc , bất kể là dinh dưỡng y tế, quả nhiên tiền là hữu dụng nhất.”

 

 

Loading...