Cố Chí Đàm , lập tức chút vui: “Diệp Thiên Hủy, xin chú ý thái độ của cô, đây là chú út , xin cô tôn trọng chú út , đây là thái độ cô chuyện với chú út ?”
Diệp Thiên Hủy mà kinh ngạc, hâm mộ về phía Cố Thời Chương: “A, cháu trai thật , khắp nơi bảo vệ kìa.”
Cố Thời Chương nhàn nhạt liếc Cố Chí Đàm, : “Chí Đàm, cô là bạn gái chú.”
Anh , Cố Chí Đàm kinh ngạc, mờ mịt, hiểu.
Diệp Văn Nhân bên cạnh nhất thời chút hiểu, khẽ nhíu mày.
Cố Thời Chương giơ tay lên, trực tiếp nắm lấy tay Diệp Thiên Hủy, đó mới với Cố Chí Đàm:
“Thứ nhất, chuyện với bạn gái chú tôn trọng một chút, dù cô là bạn gái chú, cũng coi như là trưởng bối của cháu ; Thứ hai, là thể gả nhà họ Cố , mà là cô gả nhà họ Cố , những cái là chuyện giữa chúng , cũng là chuyện trưởng bối hai nhà cần thảo luận, còn đến lượt cháu tới lo lắng.”
Cố Chí Đàm lời , lập tức hóa đá.
Anh Diệp Thiên Hủy, Cố Thời Chương, gần như dám tin.
Diệp Thiên Hủy và chú út ? Bọn họ ở bên ?
Cố Thời Chương tiếp tục : “Thứ ba, Chí Đàm, cháu bắt buộc rõ, chú và bạn gái chú tình cảm , chú tin rằng cô đối với cháu tịnh bất kỳ ý tứ gì, cháu thể hiểu lầm .”
Cố Chí Đàm cả đều ngây dại, mắt trân trân Cố Thời Chương, run rẩy: “Chú, chú út...”
Cố Thời Chương: “Hửm?”
Cố Chí Đàm gần như sắp : “Sao thể chứ? Sao thể chứ? Cô là bạn gái chú chứ?!”
Cái , cái thật sự là loạn !
Diệp Văn Nhân bên cạnh chằm chằm Cố Thời Chương, cô cũng thể tin , tuyệt đối dám tin, nhân vật như trích tiên như trăng sáng trời, mà trúng Diệp Thiên Hủy!
Diệp Thiên Hủy mà hái ngôi cao ngạo nhất mà phàm vĩnh viễn hái !
Trong khoảnh khắc , thở của cô gần như ngừng , cô nắm c.h.ặ.t t.a.y, dám tin thứ mắt.
Tầm mắt cô quét qua bàn tay họ đang nắm lấy , nhất thời ghen tị đến mức gần như phát điên.
Sao thể, Diệp Thiên Hủy đạt cái gì, cô mà đạt Cố Thời Chương!
Lúc , cô liền thấy, những ngón tay thon dài của Cố Thời Chương càng thêm nắm c.h.ặ.t t.a.y Diệp Thiên Hủy, dịu dàng che chở, mang theo vài phần chiếm hữu.
Anh nhạt Cố Chí Đàm, : “Chú đây nhỉ, bạn gái chú trong nhà đồng ý lắm, cho nên cần ông cụ mặt, cho nên ông cụ nhắc với ông cụ Cố , trong nhà đều đồng ý. Chí Đàm, gặp cô , lễ phép một chút, nếu ngoài, khác cũng chỉ vãn bối nhà họ Cố chúng giáo d.ụ.c.”
Cố Chí Đàm: “……”
Anh gì .
Vừa nãy, còn xoắn xuýt, xoắn xuýt Diệp Thiên Hủy tại trêu đùa như , xoắn xuýt rốt cuộc nên phụ lòng Diệp Văn Nhân , giãy giụa đau khổ như mới cuối cùng hạ quyết tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-391.html.]
Kết quả bây giờ cho , thực căn bản , là hiểu lầm , Diệp Thiên Hủy ở bên chú út , thành trưởng bối của !
Anh đột ngột nhớ tới dáng vẻ chuyện với Diệp Thiên Hủy, dịu dàng, nắm tay cô, thiết.
Anh ngốc nghếch tưởng rằng đó là đối mặt với con dâu tương lai, hóa đây là đối mặt với em dâu tương lai!
Lúc liền thấy Cố Thời Chương rũ mắt xuống, với Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, đừng để ý, đứa cháu của vẫn luôn ngốc nghếch, thiếu tâm nhãn, em đừng so đo với nó là .”
Bên cạnh Cố Chí Đàm sững sờ, thiếu tâm nhãn? Anh ngốc nghếch?
Mà Diệp Thiên Hủy lời , nhàn nhạt liếc Cố Chí Đàm, tầm mắt khéo đối diện với Diệp Văn Nhân.
Nói , cô về phía Cố Chí Đàm: “Cháu trai lớn , chúng phàm chuyện gì cũng rõ ràng. Cậu cảm thấy sẽ bỏ qua bạn trai ưu tú như chú út cần, ngược trúng ? Cậu cảm thấy sẽ bắt cá hai tay, cắm sừng chú út ?”
Cố Chí Đàm bốn chữ “cắm sừng”, lập tức sợ đến mức mặt đều trắng bệch!
Bảo cắm sừng chú út ? Nghĩ cũng dám nghĩ, nhắc cũng dám nhắc, đây sống sờ sờ đòi mạng ?
Anh vội vàng xua tay, nỗ lực xua tay, đó : “Hiểu lầm, hiểu lầm, đương nhiên đều là hiểu lầm!”
Anh khổ liên tục, trong mắt đều là cầu xin tha thứ: “Là cháu nghĩ sai ! Là cháu nghĩ sai , chú út, chú ngàn vạn đừng nghĩ nhiều, cháu nào cái ý nghĩ đó a!”
Diệp Văn Nhân ngẩn ngơ tình cảnh , Cố Chí Đàm cúi đầu khom lưng mặt Cố Thời Chương, dáng vẻ khúm núm đó của , đột nhiên, lòng đều lạnh .
Cô chọn chọn , tìm đến Cố Chí Đàm, chính là nghĩ gả nhà họ Cố.
Kết quả, Cố Chí Đàm vô dụng như , nay một Diệp Thiên Hủy giáo huấn một trận như thế!
Nào dáng vẻ đàn ông!
Cô nếu gả cho , chẳng giống như ở nhà họ Diệp, trở thành đối tượng phớt lờ, trở thành sự tồn tại coi trọng lắm trong gia tộc đó?
Cô vất vả lắm mới nắm Cố Chí Đàm trong lòng bàn tay, kết quả cô mà nhặt một món hàng khác chướng mắt!
Sự nhục nhã và đau khổ trong lòng Diệp Văn Nhân trong nháy mắt xé rách trái tim cô .
Cô ngẩn ngơ Cố Thời Chương .
Chỉ cần cô , mà ý định hôn nhân, thì cô thể dễ dàng từ bỏ, đến mức để Diệp Thiên Hủy nhặt món hời tày trời !
Đó chính là Cố Thời Chương a! Cố Thời Chương!
Là giấc mơ từ khi còn nhỏ của cô , là sự sùng bái của cô !
Diệp Thiên Hủy hai , , tiếp tục : “Cậu ý nghĩ cũng đúng, thực loại chuyện khá lúng túng, nhưng cảm thấy phàm chuyện gì vẫn rõ ràng ngay mặt, rõ với chú út , chắc chắn chướng mắt !”
Nói , cô đầu kéo tay Cố Thời Chương, : “ chỉ cần mắt, đều chướng mắt , ai mà cứ ở bên , thì đúng là mù mắt, giống loại mù mắt ?”