Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 381

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:10:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những thứ đều cần một cơ hội, nhà họ Cố tự nhiên chính là cơ hội của ông.

Gia yến Đông chí của ông cụ Cố, là thông lệ hàng năm của các đại lão Hương Cảng, đến lúc đó danh lưu chính thương đều sẽ qua tham dự. Những năm ông cụ Diệp tự nhiên cũng sẽ , ông cụ Cố tự nhiên cũng ý giúp đỡ ông, nhưng ông cụ Diệp cũng hiểu, một quan niệm bảo thủ, cho dù thực lực kinh tế nhà họ Diệp cũng , nhưng vẫn luận tư bài bối, cảm thấy nhà họ Diệp vẫn đủ để chen chân vòng tròn danh lưu đỉnh cấp.

Năm nay thì, một là nhà trường đua ngựa c.h.é.m gai góc hết phong đầu, hai là Cố Thời Chương trở thành cháu rể của , thể tưởng tượng, ông tất nhiên sẽ nổi đình nổi đám.

Mà kéo theo đó là tiệc mừng thọ của ông, tiệc mừng thọ tự nhiên cũng thể thu hút các phương đến ủng hộ, đến lúc đó nhân cơ hội đặt định địa vị của ông trong các giới, tăng cường quyền tiếng của , đây mới là dự tính của ông.

Nghĩ đến đây, ông cụ Diệp thở dài một tiếng: “Ông bàn bạc với ông Cố , đến lúc đó ngay tại gia yến Đông chí , công bố chuyện của cháu và Thời Chương.”

"Chuyện "?

Diệp Thiên Hủy , khẽ nhíu mày: “Ông nội, bọn cháu bây giờ chỉ là qua , kết hôn.”

Ông cụ Diệp gật đầu: “Biết, , hai đứa qua , qua chính là yêu đương, đều là một chuyện.”

Diệp Thiên Hủy: “……”

ngay mà.

Một khi công bố , thực đồng nghĩa với nhiều chuyện bất do kỷ.

nghĩ cô và Cố Thời Chương, thực dường như cũng chẳng do dự quá nhiều, nếu thực sự đến bước đó, cũng thể.

Lập tức đành : “Dù cháu còn trẻ, tạm thời kết hôn.”

Ông cụ Diệp liền : “Hiểu, yên tâm , những cái Thời Chương đều nhắc với ông .”

Hai ngày nay ban ngày, Diệp Thiên Hủy vẫn luôn đắm ở trường đua, hiện tại cô tự khoanh vùng một khu luyện ngựa, đặc biệt tránh xa đại bộ phận đua ngựa và huấn luyện ngựa, như thể tự luyện tập ở một bên. Điều ngược gì kỳ lạ, bây giờ mắt thấy mùa giải bắt đầu, các nhà tự nhiên đều bí mật riêng, ai cũng để khác thấy luyện ngựa.

Hôm nay huấn luyện kết thúc, cô tắm rửa đơn giản một cái, Cố Thời Chương tới .

Khi Cố Thời Chương đẩy cửa chuồng ngựa , liền thấy cô định ngoài, mấy lọn tóc đen mềm mại ướt át dán bên tai trắng nõn.

Vừa tắm nước nóng xong, đôi má cô ửng hồng, trông như nụ hoa chớm nở, vẻ yêu kiều khiến động lòng.

Cố Thời Chương khẽ mím môi, bất động thanh sắc : “Sau ở trường đua đừng gội đầu nữa.”

Diệp Thiên Hủy: “Sao thế?”

Mấy ngày nay cô ở trường đua, đều sẽ qua đón cô, đó đưa cô ăn cơm gì đó, đưa cô về nhà, hiện tại đều quen cửa quen nẻo .

Cố Thời Chương: “Trời lạnh , sợ em dễ cảm.”

Diệp Thiên Hủy nghĩ cũng , nhưng vẫn : “Vừa cưỡi ngựa, mồ hôi , cảm thấy thoải mái, là em vẫn về nhà tắm nhé.”

Cố Thời Chương hiểu ý cô, về nhà tắm thì, đoán chừng buổi tối sẽ cách nào hẹn hò với .

Anh gì, chỉ lấy khăn quàng cổ đến quàng cho cô.

Khăn quàng cổ mềm mại thoải mái, ngón tay thon dài của khéo léo thắt một cái nút mắt.

Diệp Thiên Hủy cảm nhận đầu ngón tay lơ đãng lướt qua cằm , cảm giác dễ chịu.

Cô ngước mắt : “Anh hình như quàng khăn.”

Cố Thời Chương : “Đừng nghĩ linh tinh, cũng là đầu tiên , ngoài em , còn thể quàng khăn cho ai.”

Anh nâng mặt cô lên , khăn quàng cổ bọc lấy tóc và miệng, chỉ lộ mắt mũi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-381.html.]

Chóp mũi cô vểnh vểnh, .

Mắt to, sáng.

Cứ đối diện như , mắt cô, chỉ cảm thấy tràn đầy yêu thích, sẽ tràn đầy dịu dàng.

Anh : “Hủy Hủy của càng ngày càng , nhất thiên hạ.”

Diệp Thiên Hủy chớp mắt: “Em cũng thấy thế đấy.”

Diệp Thiên Hủy cảm thấy lên ấm áp dễ chịu, lúc chăm sóc cũng ấm áp, trong một mùa đông chút thanh lãnh, tất cả những điều thực sự khiến hưởng thụ, sẽ nhịn trong lòng .

Cố Thời Chương nắm lấy tay cô, : “Đi thôi.”

Diệp Thiên Hủy theo ngoài, lúc Lâm Kiến Tuyền và Trần Tông Vạn vặn ngang qua, thấy, chào hỏi qua loa một cái.

Bọn họ quen , Cố Thời Chương mỗi ngày đều sẽ qua đón cô.

bọn họ vẫn công khai, Cố Thời Chương việc cẩn thận, chỉ mấy bọn họ thôi, mỗi đều lặng lẽ tiếng động.

Diệp Thiên Hủy thấy Lâm Kiến Tuyền và Trần Tông Vạn, liền dặn dò: “Ngày mai luyện ngựa, khi tập thể d.ụ.c buổi sáng nhớ sửa móng cho Hắc Mân Côi.”

Lâm Kiến Tuyền gật đầu: “Vâng, em , sẽ nhớ.”

Một lát Cố Thời Chương dắt tay Diệp Thiên Hủy rời , thẳng qua bãi đỗ xe.

Đi đường, Cố Thời Chương : “Hai vị ái tướng của em trạng thái hơn .”

Diệp Thiên Hủy: “Ồ, thế nào? Em cũng đ.á.n.h giá của đấy.”

Cố Thời Chương trầm ngâm một chút, : “Trước đây sắc bén thừa, trầm đủ, bây giờ ngược so với thể bình tĩnh hơn .”

Diệp Thiên Hủy nghiêng đầu thoáng qua Cố Thời Chương.

nữa, đàn ông kiếp hoàng đế bao nhiêu năm, vẫn chút khả năng .

Anh thể đưa đ.á.n.h giá như về hai vị đua ngựa, cô hài lòng.

Cố Thời Chương: “Đến lúc đó Địa Ngục Vương Giả cũng sắp bắt đầu chung kết , em cái dễ sắp xếp nhỉ?”

Diệp Thiên Hủy: “Tính .”

thế.

Cố Thời Chương về phía cô: “Xem đây là tính kỹ càng .”

Diệp Thiên Hủy : “Gần như .”

Cố Thời Chương thấy , cũng hỏi nữa.

, tự nhiên sự kg nhắc của cô.

Một lát hai lên xe, Cố Thời Chương khởi động xe: “Ăn gì?”

Diệp Thiên Hủy lười biếng dựa ghế da thật : “Tùy tiện , thực hôm nay khẩu vị lắm, mệt , chỉ nghỉ ngơi sớm chút.”

Cố Thời Chương cô, trong khoang xe ánh sáng m.ô.n.g lung, cô ngửa dựa đó, nổi bật đường nét sườn mặt rõ ràng xinh .

 

 

Loading...