Bây giờ Lâm Kiến Tuyền thắng Nhiếp Bình Khởi, phong đầu đang vượng, xuất của Lâm Kiến Tuyền càng khiến dân bình thường đồng cảm và dễ nhập vai hơn, đây quả thực là thiên t.ử tuyển t.ử.
Ngay lập tức Diệp Thiên Hủy liền : “Kiến Tuyền tướng mạo thanh tú, thực ăn diện là . Nếu thể, chúng nhanh ch.óng tay, cho một phim tuyên truyền hình tượng , cả Hắc Mân Côi và Địa Ngục Vương Giả nữa, biểu tượng đua ngựa của nhà họ Diệp chúng .”
Bên cạnh Diệp Văn Dung gật đầu: “Ý kiến tồi, ngoài cũng đang nghĩ, tiệc mừng thọ chúng thật lớn, đến lúc đó sẽ tìm vài minh tinh ca sĩ đang hot đến, hiến nghệ cho tiệc mừng thọ, góp vui.”
Ông cụ gật đầu: “Cái , thì gọi nhiều thêm vài , tìm những mà giới trẻ thích .”
Mọi bàn tán khí thế ngất trời như , Nhị phu nhân , còn cả Diệp Lập Chẩn cũng tránh khỏi sán khen ngợi vài câu. Còn những con cháu khác của nhà họ Diệp, càng là cẩn thận từng li từng tí lành, bỏ lỡ thời cơ nịnh nọt vài câu.
Cơm tối kết thúc, cùng ông cụ chuyện một hồi lâu, đó cũng ai về phòng nấy. Diệp Thiên Hủy giữ để bàn bạc, bàn bạc xem thế nào đẩy Lâm Kiến Tuyền ngoài, biến thành biểu tượng đua ngựa của nhà họ Diệp.
Ông cụ Diệp cũng nhắc nhở: “Hợp đồng của Lâm Kiến Tuyền kiểm tra nữa, xem lỗ hổng nào . Nhân tài chúng vất vả lắm mới bồi dưỡng , thể để khác nhặt món hời.”
Bồi dưỡng một Lâm Kiến Tuyền như dễ dàng, bất kể là chút tiền lương, còn đủ loại tài nguyên, đủ loại tâm huyết, khó khăn lắm mới thành danh, mới nổi lên, đáng lẽ là lúc hưởng thụ thành quả thắng lợi, nếu cứ thế nhặt món hời cướp mất, thì nhà họ Diệp tức c.h.ế.t mất.
Diệp Thiên Hủy : “Ông nội, cái ông cứ yên tâm, lúc đầu ký hợp đồng, cháu nhờ bộ phận pháp lý nghiên cứu , hợp đồng ba mươi năm, quyền lợi đáng chúng đều thể đảm bảo.”
Ông cụ tự nhiên hài lòng: “Tốt, cháu thì ông yên tâm .”
Như thể còn nỗi lo về mà đề bạt Lâm Kiến Tuyền, nâng lên, nâng đến mặt đời.
Bàn bạc sắp xếp một hồi lâu, Diệp Thiên Hủy cũng trở về phòng . Ai ngờ đến cửa nhà, thấy bên một đang khúm núm, đang đợi ở đó, rõ ràng chính là Phùng Tố Cầm.
Phùng Tố Cầm thấy Diệp Thiên Hủy tới, vội bước lên, cung kính : “Cô chủ, cô về , chuyện với cô một chút.”
Diệp Thiên Hủy dáng vẻ ân cần đó của bà , nhớ tới ngày xưa, đủ loại chuyện ngày xưa.
Con thật đổi, ai thể ngờ , Phùng Tố Cầm ngày xưa hống hách, nay luân lạc đến bước .
bà thế , Diệp Thiên Hủy cảm thấy tệ.
Cô chính là thích loại khúm núm.
Thế là cô Phùng Tố Cầm: “ hỏi bà , hôm nay bà những gì ?”
Phùng Tố Cầm hiểu ý của Diệp Thiên Hủy, nhưng vẫn : “Hôm nay giúp quét dọn sân vườn, còn tưới hoa bên nữa.”
Diệp Thiên Hủy: “Cũng khá chăm chỉ đấy.”
Phùng Tố Cầm vội lành: “Đây đều là việc nên , đều là việc nên .”
Bà Diệp Thiên Hủy, cẩn thận từng li từng tí : “Trước đây là , nào cô là đại tiểu thư chứ, cô, cô đừng để bụng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-366.html.]
Diệp Thiên Hủy , Phùng Tố Cầm: “Vậy bà xem, dựa mà để bụng chuyện của bà?”
Phùng Tố Cầm , lập tức chút hoảng: “Cô chủ, là cô giữ , đây đều là ơn của cô, đều ghi nhớ mà!”
Bà vẫn luôn cảm thấy tính tình Diệp Thiên Hủy khó đoán, bây giờ , càng thêm khó đoán.
Diệp Thiên Hủy lười để ý, lập tức : “Bà cho , thì sẽ xin bà qua đây, việc bên chỗ , đến lúc đó cũng thể chiếu cố bà vài phần.”
Phùng Tố Cầm lập tức mắt sáng lên: “Được , vẫn là cô chủ bụng, hơn gấp mấy đứa con gái c.h.ế.t tiệt của !”
Chợt nhớ tới đủ loại chuyện ở nội địa, loại chỉ ở trong cảnh xã hội đặc thù, nhảy nhót lung tung, mới thể hiện bà .
Bây giờ thời đại qua , bà còn cảm thấy thể hô mưa gọi gió, thì trông thật chướng mắt.
Loại , cô lười để ý quá nhiều, thậm chí cảm thấy, thà trực tiếp tát một cái cho xong.
Trong lòng kiên nhẫn, nhưng vẫn : “Vậy bà gì với ? Nói .”
Phùng Tố Cầm liền vội vàng oán trách: “Bây giờ trời lạnh ghê gớm, mua một chiếc áo khoác mới. Quần áo ở Hương Cảng rốt cuộc là đắt, mua nổi, cho nên định bảo Văn Nhân mua cho . Ai ngờ nó thì , đến để ý cũng chẳng thèm để ý , cứ thế mãi, cô xem ngày tháng sống thế nào?”
Diệp Thiên Hủy thở dài một tiếng: “Cô đại tiểu thư bao nhiêu năm nay, trong tay tự nhiên là tiền, cô chỉ là tiêu cho bà thôi.”
Phùng Tố Cầm gật đầu lia lịa: “Chính là cái lý , cô xem sinh một đứa con gái như , lúc đầu——”
Bà một nửa, đột ngột dừng .
Diệp Thiên Hủy bất động thanh sắc: “Ồ, bà lúc đầu thế nào?”
Phùng Tố Cầm cứng rắn nín , khan một tiếng: “ lúc đầu sinh nó, đau đớn suốt cả đêm, kết quả nó bây giờ đối xử với như , sinh một thứ vô lương tâm thế !”
Diệp Thiên Hủy: “Thế đấy, bà là ruột của cô , bà tìm cô đòi tiền, thiên kinh địa nghĩa. Bà nếu thực sự , thì bà cứ đuổi theo cô , cô luôn giao du với khác, lúc bà đuổi theo quấn lấy, cô sợ bà mất mặt cô , tự nhiên sẽ đưa cho bà thôi.”
Phùng Tố Cầm vốn dĩ gan đó, bà thực cũng sợ, chột , bây giờ Diệp Thiên Hủy , vội : “Được, , sẽ đòi nó!”
Diệp Thiên Hủy Phùng Tố Cầm, một cái: “Thế mới đúng chứ.”
Diệp Văn Nhân vì Phùng Tố Cầm mà như đống lửa, cứ để cô khó chịu thêm .
Mà đúng lúc , Nhị phu nhân cũng tức đến mức mặt mày xanh mét, bà nghiến răng: “Bố ý gì, chẳng lẽ giao cả gia sản cho nó , chẳng qua chỉ là một con nhãi ranh thôi mà!”