Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 364

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:09:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Diệp Thiên Hủy mỉm đáp .

Mà trong tiếng chúc mừng của , Mạnh Dật Niên ở bên cạnh chút hổ và bất lực.

Ông bày thế trận, là xem trận đấu , ông chắc chắn Nhiếp Bình Khởi nhất định thể thắng, ai ngờ là kết quả như thế .

Trên thực tế từ khi kết quả đưa , ông liền cảm thấy lạnh từ sống lưng toát , cả đều lạnh toát.

Bây giờ tâm tư rối bời, dám nghĩ tiếp theo nên thế nào.

Bởi vì kẻ địch của Nhiếp Bình Khởi hai , một là Kha Chí Minh, một là Lâm Kiến Tuyền, ngoại trừ hai , những khác đều đáng lo.

Nhiếp Bình Khởi g.i.ế.c trận cuối mùa giải, bắt buộc đ.á.n.h bại một trong hai đó. Mà so với Kha Chí Minh, rõ ràng Lâm Kiến Tuyền mới là quả hồng mềm, đây là dễ đ.á.n.h bại hơn.

bây giờ tình hình bỗng chốc trở nên vô cùng tồi tệ, nếu Nhiếp Bình Khởi tiếp theo bại tay Kha Chí Minh——

Ông dám tưởng tượng!

Lúc , ông tiếng chúc mừng của những xung quanh, cuối cùng về phía Diệp Thiên Hủy, : “Chúc mừng, vị đua ngựa của cô thiên tài.”

Diệp Thiên Hủy Mạnh Dật Niên, cô tự nhiên Mạnh Dật Niên đang miễn cưỡng che giấu sự thất vọng của như thế nào, mặt đang cố gắng hết sức treo lên nụ thể diện.

tỏ ý cảm ơn, đó mới : “Lần thể thắng, cũng là may mắn, với thực lực của Nhiếp , đây chỉ là một sơ suất ngẫu nhiên.”

Mạnh Dật Niên nặn một nụ khổ: “Cũng thể như , Lâm là một đua ngựa vô cùng thiên phú, từng thấy đua ngựa nào thể điều khiển một con ngựa hảo đến thế. khi còn trẻ thể, Nhiếp Bình Khởi thể, thậm chí ngay cả Cố Thời Chương cũng thể, Kha Chí Minh——”

Ông lắc đầu: “Hắn giống, đua ngựa theo phong cách .”

Diệp Thiên Hủy Mạnh Dật Niên, cô đột nhiên nhớ tới dáng vẻ Lâm Kiến Tuyền nhắc đến Mạnh Dật Niên.

: “Mỗi đua ngựa đều phong cách riêng của , so với những đua ngựa thiên túng kỳ tài , cương tính đủ, nhu dẻo thừa, nhưng khéo phù hợp nhất với Hắc Mân Côi. Cú nước rút của Hắc Mân Côi ở giây phút cuối cùng, trông giống như là sự thành .”

Mạnh Dật Niên nhíu mày, nhớ hình ảnh : “Đó là một con ngựa nỡ để đua ngựa của thất vọng.”

Cho nên khoảnh khắc đó, là chiến đấu vì bản nó, chi bằng là nó vì hưởng ứng sự triệu hồi của Lâm Kiến Tuyền, mới bùng nổ tất cả tiềm năng của .

Diệp Thiên Hủy : “Chắc là .”

Mạnh Dật Niên thở dài một tiếng: “ cũng chút ghen tị , chiêu mộ một vị đua ngựa thiên tài như .”

Diệp Thiên Hủy im lặng một chút, mới : “Trước khi bán vé cá cược lậu, gặp . Nói thật, chỉ là một đứa trẻ trông vô cùng bình thường, cũng ngờ thể ngày hôm nay, lẽ đây chính là thiên phú.”

Mạnh Dật Niên: “Ồ? Cô đây quen ?”

Diệp Thiên Hủy: “Phải.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-364.html.]

Mạnh Dật Niên khổ: “Như thì, cần ghen tị nữa, xem đua ngựa thiên phú như đáng đời là của cô.”

Diệp Thiên Hủy liếc Mạnh Dật Niên, : “Gia cảnh bần hàn, đến bước dễ dàng, thắng , tuy thắng nhờ may mắn, nhưng vẫn vui mừng, tương lai đáng mong chờ.”

Mặt trời mùa đông vẫn rực rỡ, cô đám đông đang hoan hô nhảy nhót , chứng kiến kỵ thuật như thiên tài của thiếu niên , thấy tư thế oai hùng của khi thỏa thích phi nước đại trường đua.

ai , từng trốn thùng rác, mở to đôi mắt đen láy, khát khao ngắm thế giới .

Cũng may chuyện đều qua .

Cậu thắng từng trận đấu, cuối cùng cũng đến ngày hôm nay.

Khi như , Diệp Thiên Hủy đột nhiên nhớ tới Giang Lăng Phong. Phim của Giang Lăng Phong lên màn ảnh rộng, hình như nổi tiếng .

Tiểu Ngư Nhi chuyển đến trường hơn để học, còn cô bạn học A Mai của cô, dường như rời khỏi trường học, cũng rời khỏi Lệ Viên, đến một tiền đồ mới.

Ở cái Hương Cảng to lớn muôn màu muôn vẻ , chúng sinh đều là kiến hôi, chỉ là kiến hôi cũng sống tạm, cũng lên, vì bản mà liều mạng giành lấy một đoạn tiền đồ.

Giống như Lâm Kiến Tuyền mắt.

Cậu c.h.é.m gai góc, đường đua cao thủ như mây tỏa ánh hào quang của chính .

Tin tức Lâm Kiến Tuyền thắng trận truyền về nhà họ Diệp, cả nhà họ Diệp cũng sôi trào. Ông cụ gần như dám tin, nhảy cẫng lên ngay tại chỗ, đó ha hả.

Khi Diệp Thiên Hủy trở về nhà họ Diệp, ông cụ Diệp đích chạy cổng đón. Trước mặt một đám con cháu nhà họ Diệp, ông kéo tay Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, cháu đúng là ông nở mày nở mặt, ông thể hãnh diện ! Cháu đ.á.n.h bại ngựa của nhà họ Mạnh, hung hăng mài nhuệ khí của bọn họ, từ nay về , nhà họ Diệp chúng trong giới đua ngựa thể ngẩng cao đầu !”

Lúc là cuối đông, thời tiết lạnh lẽo, nhưng rõ ràng ông cụ Diệp hứng thú cao, ông ha hả : “Tiếp theo ông mở tiệc chiêu đãi khách khứa, ông lập tức bàn bạc với mấy bên Hội đua ngựa, ông Ủy ban đua ngựa. Đợi đến lúc ông lễ mừng thọ, ông mời bộ danh lưu hai giới chính thương Hương Cảng!”

Trên trường đua gió mây biến ảo, kết quả cuối cùng ai , ai thể dự đoán ngôi vị Mã vương sẽ thuộc về ai. ít nhất hiện tại, ngựa trướng nhà họ Diệp bọn họ đ.á.n.h bại ngựa nhà họ Mạnh, hơn nữa còn là Nhiếp Bình Khởi và Vô Địch Động Lực đang nổi như cồn.

Thế là quá đủ !

Đã từng thắng!

Khoảnh khắc quá vinh quang!

Ông kéo tay Diệp Thiên Hủy, thiết c.h.ế.t: “Thiên Hủy, cháu là đại công thần của nhà họ Diệp chúng !”

Ông như , vẻ mặt Diệp Lập Chẩn sượng trân, rõ ràng vui lắm.

Diệp Văn Dung ở bên cạnh im lặng gì. Thực từ góc độ lý trí, đương nhiên hiểu, năng lực Diệp Thiên Hủy xuất chúng, cô thắng trận đấu thì cả nhà đều lợi. cũng ý tứ của bố , lập trường của khó xử.

 

 

Loading...