Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 350

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:08:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trưởng bối vui vẻ dĩ nhiên là , Đào Vân Tiều hiện tại hồi phục , đầu sẽ cùng về Hương Cảng, ý tứ đó, đến lúc tiệc mừng thọ bảy mươi của ông cụ Diệp, chắc thể mặt.

Ước chừng lúc tiệc mừng thọ đó, mùa giải cũng gần kết thúc, khi đến chung kết chứ.

Sau chung kết mùa giải là đến Tết, nghĩ , thời gian trôi nhanh thật.

Hôm nay Diệp Thiên Hủy và họp một cuộc họp đơn giản, khiến cô bất ngờ là, Tôn Gia Kinh và Lâm Kiến Tuyền đều chú ý đến con Vô Địch Động Lực , cho rằng cần đề phòng.

Điều khiến Diệp Thiên Hủy vô cùng an ủi, bèn chia sẻ tài liệu về Vô Địch Động Lực và Nhiếp Bình Khởi mà thu thập thời gian qua cho .

chia sẻ tài liệu , dĩ nhiên khiến đều bất ngờ thôi.

Một là cô thu thập tài liệu chi tiết, hai là cô sớm chú ý đến đối thủ !

Mọi nghiên cứu một hồi, cũng đều cảm thấy đây là một kịch địch.

Tôn Gia Kinh nhíu mày : “Nhiếp Bình Khởi cầm cương Vô Địch Động Lực, Kha Chí Minh cầm cương Long Hoa Giai Nhân, đây đều là những đối thủ chúng khó vượt qua, so , nếu chúng gặp Hải Vịnh Kim Quang, thì còn thể đ.á.n.h một trận.”

Hải Vịnh Kim Quang và Vô Địch Động Lực đều là của nhà họ Mạnh, chỉ Long Hoa Giai Nhân là của nhà họ Chu, so , nhà họ Chu kém hơn vài phần, nhưng Kha Chí Minh là huyền thoại đua ngựa bản địa Hương Cảng, thực lực đó dĩ nhiên thể khinh thường.

Đợi bàn bạc xong đối sách với , thời gian còn sớm, Diệp Thiên Hủy qua bãi đỗ xe.

Lúc bóng chiều dần đậm, bầu trời biến ảo ráng chiều xếp lớp từ xanh lam đến hồng phấn, giăng đầy bầu trời phía tây, cũng nhuộm trường đua lúc chập choạng tối thành màu hồng nhạt ấm áp.

Diệp Thiên Hủy đến bên xe , đang định lên xe, thấy gốc chuối tây bên cạnh, một bóng đang dựa nghiêng.

Một chiếc áo gió casual, thoải mái phóng khoáng, vành mũ cũ kỹ đè xuống, cứ kiên nhẫn đợi ở đó như .

Thấy cô tới, mới ngước mắt lên, : “Bận xong ?”

Diệp Thiên Hủy chút kinh ngạc: “Sao đột nhiên về ?”

Cố Thời Chương: “Cho em một bất ngờ.”

Diệp Thiên Hủy lên: “Kinh hãi thì !”

Cố Thời Chương đưa tay về phía cô.

Diệp Thiên Hủy tới, Cố Thời Chương nắm lấy tay cô kéo một cái, trực tiếp ôm cô lòng.

Mùa đông Hương Cảng lạnh, cổ áo khoác cứng cáp dựng , lành lạnh, nhưng nhiệt độ cơ thể ấm, đó là thở quen thuộc, thanh thanh đạm đạm, phảng phất như thở của tuyết đông rơi lả tả.

Sau đó hề chút ngưng trệ nào, đột ngột cúi đầu xuống, hôn xuống, môi răng mang theo vài phần khát cầu cấp thiết, thở dồn dập rối loạn hòa quyện, thở hung mãnh nóng bỏng bay loạn giữa hai .

Không kịp đề phòng, Diệp Thiên Hủy giãy giụa, cô đầu, ai ngờ đổi lấy sự khát cầu tiến thêm một bước của , ngược như nuốt sống cô .

Qua lâu, cuối cùng cũng dừng , đỡ lấy eo của cô, để cô dựa n.g.ự.c , bản tì cằm lên tóc cô, cứ thế thở dốc.

Diệp Thiên Hủy vịn bờ vai dày rộng của , thấp giọng : “Đây là điên ?”

Cố Thời Chương một tay ấn eo thon của cô, tay mò mẫm xuống tay cô, mười ngón tay đan với cô, đó mới ghé tai cô thấp giọng : “Kinh hãi, gọi là kinh hãi?”

Diệp Thiên Hủy: “Hửm?”

Làm bậy?

Diệp Thiên Hủy: “Nghĩ linh tinh gì thế, em bậy đấy, với ai, với ngựa .”

Cô nghĩ nghĩ: “Cái ngược phù hợp và thú nhỉ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-350.html.]

Cố Thời Chương , trực tiếp c.ắ.n tai cô.

Diệp Thiên Hủy vội vàng che , chút ấm ức: “Anh tuổi tuất ?”

Cố Thời Chương nghiến răng: “Sau chuyện thì em ngậm miệng .”

Sao vớ cô thế , chuyện cũng chẳng thể t.ử tế .

Diệp Thiên Hủy hừ một tiếng: “Ai bảo em.”

Cố Thời Chương nắm lấy tay cô: “Đi, lên xe .”

Diệp Thiên Hủy cam lòng tình nguyện: “Phải cho rõ ràng chứ, tại lên em bậy, vu khống nhân phẩm của em, em còn cảm thấy ở nước ngoài bậy chứ...”

Cố Thời Chương: “Được , là của , sai , nên .”

Diệp Thiên Hủy liếc một cái, nhất định suy nghĩ gì , đột nhiên trở về cảm giác bình thường.

gì, vẫn lên xe, xe khởi động, từ từ chạy khỏi trường đua.

Cố Thời Chương ngoài cửa sổ, phảng phất như lơ đãng : “Dạo cũng chăm chỉ gọi điện cho ?”

Diệp Thiên Hủy: “Dạo chẳng bận , diễn xuất đua ngựa, nghĩ đến thi đua ngựa, bây giờ là mùa giải, ngựa nhà em thành tích cũng tệ, ông nội em cũng vui, còn đưa em khắp nơi, thỉnh thoảng gặp gặp , em sắp thành vật cát tường .”

Cố Thời Chương: “Ồ, đều gặp những tài năng trẻ nào ?”

Diệp Thiên Hủy chống cằm, đầy ẩn ý: “Anh xem kìa, tự nhiên ăn giấm chua gì thế, mấy cái gọi là tài năng trẻ , thể so với một phần vạn của ?”

Lời thốt , Cố Thời Chương cô một cái: “Sao so ?”

Diệp Thiên Hủy: “Chỗ nào cũng so .”

Cố Thời Chương cô, ý là .

Diệp Thiên Hủy nghĩ nghĩ: “Đều trai bằng , cũng nhiều tiền bằng .”

Cố Thời Chương lời , khựng , đó mới : “Em——”

Diệp Thiên Hủy: “Lời thật to tát mà... thế, đúng ?”

Cố Thời Chương: “Đồ vô tâm vô phế.”

Diệp Thiên Hủy : “Dù em cũng mang cái tiếng , dứt khoát cho vững? , chúng ăn?”

Cô đưa yêu cầu: “Em đói , ăn đồ ngon.”

Cố Thời Chương ngoài cửa sổ, trời tối, lạnh, đường đều vội vã về nhà.

Anh đề nghị: “Đến nhà , mua cho em ít quà, em xem thích cái gì, chọn chọn, ăn cơm thì bảo nhà hàng đưa tới cho chúng .”

Diệp Thiên Hủy: “Được thôi.”

Bên lái xe qua nhà cũng tính là quá xa, ngược cũng chấp nhận .

Sau khi đến nhà, Cố Thời Chương bảo nhà hàng mau ch.óng đưa cơm tới, bản lấy một ít đồ ăn vặt bánh ngọt cho Diệp Thiên Hủy: “Đói thì ăn chút lót .”

 

 

Loading...