Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 347

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:08:14
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lát ông dặn dò Diệp Văn Dung mau ch.óng thực hiện, nhất định đưa phần thưởng cho đua ngựa đến nơi đến chốn, Diệp Văn Dung dĩ nhiên nhận lời.

Đợi Diệp Thiên Hủy về đến phòng , trời còn sớm, cô rửa mặt qua loa, tiên gọi điện cho Diệp Lập Hiên.

Diệp Lập Hiên dĩ nhiên đợi từ sớm, giọng cô, liền : “Thắng , vui chứ?”

Diệp Thiên Hủy: “Đó là đương nhiên .”

Lát khó tránh khỏi khoe khoang vài câu: “Bố, bố xem bố kìa, phúc khí lớn bao, một cô con gái như con, rạng danh cho bố.”

Diệp Lập Hiên , liền bật : “Có như con ?”

Diệp Thiên Hủy nhướng mày, chút đắc ý: “Chẳng lẽ ?”

Diệp Lập Hiên tán đồng: “Phải, đương nhiên là .”

Lát hỏi: “Lần tự con đặt cược ít, kiếm bao nhiêu thế?”

Diệp Thiên Hủy: “Con tỷ lệ cược cao, mắt mà , ước tính thể thắng cả triệu đô la Hồng Kông đấy.”

Cô dĩ nhiên đặt cược ít, cộng thêm tỷ lệ cược cao, tới cả triệu đô la .

Diệp Lập Hiên cũng ngờ: “Nhiều thế ?”

Diệp Thiên Hủy hài lòng hừ hừ một tiếng: “ , phát tài ... con cũng là tiền .”

Chỉ tính riêng hiện tại, chỉ trận Quốc tế Nhóm 1 mà Trần Tông Vạn thắng, cùng với tiền cược cô đặt, cộng ước tính thể hơn hai triệu đô la Hồng Kông .

Hai triệu đô la, đây bất luận thế nào cũng là một khoản tích lũy lớn .

Quan trọng là, Diệp Thiên Hủy tin rằng, tiếp theo, Lâm Kiến Tuyền và Trần Tông Vạn, đều sẽ kiếm tiền cho cô.

Cô ở nhà thoải mái , bọn họ cũng sẽ từng trận từng trận thi đấu mà liều mạng, kiếm tiền thưởng cho cô, cô chỉ cần đếm tiền là !

Hắc Mân Côi và Địa Ngục Vương Giả trực thuộc công ty quản lý ngựa Diệp thị, chi phí thường ngày do công ty chi trả, cô chỉ thể nhận một phần chia chác, nhưng tên cô, cô hẳn là thể nhận một phần khá lớn.

Mùa giải , cô chắc chắn sẽ thu hoạch lớn.

Diệp Thiên Hủy thỏa mãn hít sâu một .

Ai cho cũng bằng tự kiếm, ai cũng bằng tự , cảm giác sắp tiền nhấn chìm thật là quá tuyệt vời.

Lúc , Diệp Lập Hiên : “Vậy con định tặng bố quà gì?”

Diệp Thiên Hủy: “Cái gì?”

hiểu.

Diệp Lập Hiên: “Con kiếm nhiều tiền thế , cũng là cô con gái tiền , nên hiếu kính bố ?”

Diệp Thiên Hủy: “...”

Cô im lặng một lát, mới : “Bố, giờ còn sớm nữa, con thấy bố già nên nghỉ ngơi sớm ! Tạm biệt!”

Nói xong cô dứt khoát cúp điện thoại.

Bố già qua năm mới cũng mới ba mươi chín, đang độ tráng niên, theo cô thấy bên ngoài còn mấy cô em gái ngày ngày chằm chằm đấy, kết quả đòi con gái tiền hiếu kính?

Nghĩ gì thế!

Cúp điện thoại xong, cô liền gọi cho Cố Thời Chương, Cố Thời Chương cũng nhanh bắt máy.

Có thể tưởng tượng đàn ông nhất định đang đợi điện thoại của cô.

: “Hôm nay ngoài ?”

Giọng trầm thấp của Cố Thời Chương nhanh truyền đến từ ống : “Chúc mừng, đại hoạch thắng.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-347.html.]

Diệp Thiên Hủy liền lên: “Lần , em đúng là phát tài to nha!”

Tuy tiền thuê cửa hàng đắc địa của cô ruột duy trì, nhưng nuôi mấy con ngựa dễ dàng, giờ cú là hồi vốn ngay.

Phát tài phát tài , giấc mơ đời trong nháy mắt thành hiện thực!

Cố Thời Chương : “Nhìn em vui đến mức toe toét kìa.”

Cố Thời Chương: “Lợi ích? Lợi ích gì?”

Diệp Thiên Hủy nhớ tới lời Diệp Lập Hiên nãy: “Vừa nãy em gọi điện cho bố em, kết quả ông mở miệng đòi em hiếu kính ông !”

Cố Thời Chương lời , liền bật : “Thế thì dĩ nhiên là thèm để ý đến ông !”

Diệp Thiên Hủy: “! Không thèm để ý đến ông !”

Cố Thời Chương: “Đã như , nào dám đòi em lợi ích, em chẳng cúp máy ngay ?”

Diệp Thiên Hủy: “... Cũng đến mức.”

chút chột , nhưng vẫn : “Ân oán phân minh mà, tặng em ngựa, em vẫn cảm kích , nên chia cho chút lợi ích.”

Cố Thời Chương: “Lợi ích thì thôi, nhưng nhớ một chuyện, em mới về ?”

Diệp Thiên Hủy: “Cũng hẳn, về một lúc .”

Cố Thời Chương: “Ồ, ăn ở bên ngoài ?”

Diệp Thiên Hủy: “Ừm.”

Cố Thời Chương liền : “Em cùng Lâm Kiến Tuyền .”

Diệp Thiên Hủy: “...”

Cô nhướng mày, thế nhỉ?

Cố Thời Chương: “Anh còn lạ gì em, em chắc chắn an ủi , dù ngày mai còn lịch thi đấu, kiến công lập nghiệp cho em.”

Diệp Thiên Hủy: “Cái thì đúng.”

Cố Thời Chương: “Ái tướng của em, em chắc chắn là đau lòng .”

Diệp Thiên Hủy: “Ừm, .”

Cô cũng : “Cậu bây giờ trạng thái ngược hơn nhiều , thông suốt và khoáng đạt hơn em tưởng, em cảm thấy thể lớn , trưởng thành chăng.”

Lâm Kiến Tuyền tràn đầy khát vọng chiến thắng, vì chiến thắng, vì thắng, vì nổi bật, thể trả giá tất cả.

ít nhất giới hạn, khát vọng và sự theo đuổi khiến con đường hẹp hòi, chỉ riêng điểm , Diệp Thiên Hủy hài lòng, an ủi .

Cố Thời Chương: “Vậy thì , lịch thi đấu mùa giải tiếp theo cũng xem , cơ bản đối thủ gì, Hắc Mân Côi nhất định sẽ thắng, cũng nhất định sẽ thắng, chắc chắn thể lọt chung kết.”

Diệp Thiên Hủy: “Ừm, em cũng thấy thế, em quan sát thi đấu, thiên phú.”

Loại thiên phú là một độ nhạy bén vượt xa bình thường, ví dụ như phán đoán chính xác tình thế vi diệu sân, ví dụ như dựa trực giác trong khoảnh khắc 0.01 giây đưa quyết định chính xác nhất, cái hậu thiên khó huấn luyện thành, mà Lâm Kiến Tuyền năng lực .

Cố Thời Chương: “ chú ý đến một con ngựa khác, ước chừng sẽ là đối thủ mạnh mẽ của các em, em vẫn cẩn thận.”

Diệp Thiên Hủy: “Con nào?”

Cố Thời Chương: “Vô Địch Động Lực.”

Diệp Thiên Hủy: “Vô Địch Động Lực?”

Cô nhanh ch.óng nghĩ ngợi, đây là ngựa trướng Mạnh Dật Niên, nhưng tham gia giải Quốc tế Nhóm 1, con ngựa đó cũng chẳng chiến tích gì .

 

 

Loading...