Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 293

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:05:57
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Một đứa trẻ như , nếu thời gian, chắc chắn sẽ gây kinh ngạc.

Tôn Gia Kinh ở bên cạnh thở dài: “Cậu quả thực xuất sắc, nhanh nhẹn, lanh lợi, dường như một khả năng bẩm sinh, thể kiểm soát chính xác nhịp điệu của con ngựa phi nước đại, và con ngựa đó dường như tâm linh tương thông, mỗi bước chân khi vó ngựa nhấc lên.”

Đối với điều , Diệp Thiên Hủy gật đầu: “Cậu và Hắc Mân Côi đủ ăn ý .”

Một Lâm Kiến Tuyền như , dường như thể cảm nhận bất kỳ cảm xúc nào của Hắc Mân Côi, đủ khả năng để điều khiển con ngựa .

Nhất thời nhắc đến Trần Tông Vạn, Trần Tông Vạn lớn hơn Lâm Kiến Tuyền hai tuổi, tham gia một cuộc đua.

Tôn Gia Kinh: “Trần Tông Vạn về mặt thiên phú phần thua kém Lâm Kiến Tuyền, nhưng kinh nghiệm thi đấu, chiến lược ứng phó, khả năng phán đoán sân đua của , đều là hàng đầu, hơn nữa bây giờ và Lũng Quang cũng phối hợp .”

Cho nên mới khó lựa chọn.

Bởi vì bao giờ trong giải đua quốc tế hạng nhất ngày khai mạc, sẽ xuất hiện đối thủ như thế nào, và lựa chọn nào sẽ thể chế ngự đối thủ và giành chiến thắng.

Sau khi lựa chọn, nếu thắng thì dĩ nhiên gì để , lỡ như thua, khó tránh khỏi sẽ nghi ngờ bản , nghi ngờ nếu đổi một lựa chọn khác lẽ sẽ khác.

Lâm Kiến Tuyền và Trần Tông Vạn cũng trở về, hai xuống ngựa.

Và ngay lúc , Diệp Thiên Hủy động tác xuống ngựa của Lâm Kiến Tuyền, trong lòng đột nhiên khẽ động.

Cơ thể mảnh mai dẻo dai của thiếu niên nhẹ nhàng, nhưng cô mơ hồ ngửi thấy một chút đúng.

Lúc , Tôn Gia Kinh và Jessies tiến lên, vội vàng khoác chăn cho hai con ngựa, dắt hai con ngựa dạo bên cạnh để giảm bớt sự vận động mạnh .

Diệp Thiên Hủy hỏi Tôn Gia Kinh: “Gần đây bữa ăn của các đều theo thực đơn ?”

Tôn Gia Kinh: “ , và lão Chu thì tùy ý, nhưng của Lâm Kiến Tuyền và Trần Tông Vạn, đều sắp xếp nghiêm ngặt theo chế độ ăn uống do chuyên gia dinh dưỡng đó lập .”

Bữa ăn của hai họ, đảm bảo dinh dưỡng để hỗ trợ lượng vận động của họ, để họ duy trì thể lực nhất định, đồng thời tuyệt đối để họ tăng kg thừa, nên thứ đều tính toán nghiêm ngặt, ngay cả uống một ngụm nước cũng lên kế hoạch .

Tôn Gia Kinh nghi hoặc Diệp Thiên Hủy: “Sao , vấn đề gì ?”

Sau đó ông lập tức : “Hai đứa nó thể ăn nhiều, chúng tự giác, luôn tuân thủ nghiêm ngặt thực đơn.”

Diệp Thiên Hủy: “Không gì, chỉ tìm hiểu tình hình thôi.”

Tiếp theo, mấy con ngựa lượt dắt về chuồng, lão Chu và Tôn Gia Kinh chuẩn ăn cơm, đua ngựa của trường đua dắt Đằng Vân Vụ chạy hai vòng, thể thấy, Đằng Vân Vụ khi chạy cũng vẻ phấn chấn.

Diệp Thiên Hủy xoa đầu Đằng Vân Vụ: “Thích ?”

Tâm trạng Đằng Vân Vụ tệ, vội vàng đưa đầu gần cọ Diệp Thiên Hủy, vẻ mặt nịnh nọt.

Diệp Thiên Hủy bất đắc dĩ: “Sao mày càng ngày càng giống một con ch.ó !”

Cô đột nhiên nhớ , bây giờ bạn của Địa Ngục Vương Giả là mèo con và ch.ó con, Đằng Vân Vụ cũng hứng thú, lúc luyện tập buổi sáng cũng sẽ theo hóng hớt, trêu chọc mèo ch.ó.

Đây là học theo động tác của mèo ch.ó !

khỏi buồn bất đắc dĩ: “Được , tao đưa mày về chuồng.”

Nói xong, dắt Đằng Vân Vụ về.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-293.html.]

Diệp Thiên Hủy cảm thấy, ngựa linh tính, bạn nghĩ chúng hiểu, thực chúng hiểu hơn ai hết.

Ví dụ như Đằng Vân Vụ đây trầm lặng lười biếng, thích ăn thích ngủ, nhưng nó khiêm tốn, nhưng bây giờ thì khác.

Đằng Vân Vụ bây giờ chút kiêu ngạo.

Nó dường như Diệp Thiên Hủy cưng chiều và dung túng, nên chút ỷ sủng mà kiêu.

Diệp Thiên Hủy dắt nó về chuồng, nó ngẩng cao đầu bước , vẻ mặt kiêu ngạo, giống như một thiếu gia ăn chơi trác táng, dường như coi những con ngựa khác gì.

—Thật là chiều hư !

Trên đường cũng các huấn luyện viên và đua ngựa khác thấy Diệp Thiên Hủy, họ Diệp Thiên Hủy, đây là tiểu thư nhà họ Diệp, cũng mấy con ngựa tính cách khác tay cô.

Bây giờ thấy cô dắt Đằng Vân Vụ, ai nấy đều âm thầm lắc đầu .

Các chủ ngựa khác nuôi ngựa là để thi đấu, để giành giải, để lấy tiền thưởng!

Kết quả là cô, nuôi một con Đằng Vân Vụ lười đến mức nổi tiếng cả trường đua, đây là ngựa cưng ?

Mọi trong lòng âm thầm thở dài.

Diệp Thiên Hủy để ý đến ánh mắt của những xung quanh.

tiểu thư nhà giàu của cô, cô cưng chiều Đằng Vân Vụ của cô, liên quan gì đến khác.

Mặc dù chi phí nuôi một con ngựa đắt đỏ, nhưng cô thể gánh !

Đừng đến những khoản tiền thưởng hậu hĩnh sắp tới, chỉ riêng mười cửa hàng của cô, cả đời cô cứ dài nuôi ngựa cũng lo!

Diệp Thiên Hủy lên ngựa, để Đằng Vân Vụ chậm rãi chạy, trở về chuồng ngựa. Lúc nhân viên chuồng ngựa vội vàng tiến lên, khi chạy ngựa lập tức chăm sóc bảo dưỡng, họ dĩ nhiên nhanh ch.óng tiếp quản.

Diệp Thiên Hủy liền giao Đằng Vân Vụ cho họ, cô thì tìm lão Chu và những khác.

Lão Chu và những khác đang ăn sáng, vì đến nhà ăn xếp hàng mất thời gian, họ đều ăn cơm hộp.

Diệp Thiên Hủy coi trọng bữa ăn của họ, đừng Lâm Kiến Tuyền và Trần Tông Vạn hết sức chú ý đến chế độ ăn uống, ngay cả lão Chu và Tôn Gia Kinh, bữa ăn cũng là loại thượng hạng, ngon hơn nhiều so với bữa ăn công việc của bình thường.

Họ ăn bánh mì dứa thịt nướng, bánh mì nướng trứng, còn cháo trắng, v. v., phong phú.

Họ thấy Diệp Thiên Hủy đến, vội vàng chào hỏi.

Diệp Thiên Hủy hỏi: “Kiến Tuyền ?”

Jessise c.ắ.n miếng bánh mì nướng bơ, quanh, : “Kiến Tuyền? Cậu mới về phòng .”

Diệp Thiên Hủy: “Ồ, thì .”

Cô liền chuyện phiếm vài câu, về kế hoạch huấn luyện tiếp theo, cũng nhắc đến trạng thái huấn luyện của Đằng Vân Vụ.

Bây giờ trạng thái của Đằng Vân Vụ ngày càng , cô với lão Chu, định thử cho Đằng Vân Vụ tham gia các cuộc đua nhỏ hạng năm, để thử xem trạng thái của nó.

 

 

Loading...