Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 214

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:02:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chỉ là bây giờ, cô thấy Tôn Gia Kinh nhắc đến Lão Chu, trong mắt cảm xúc buồn bã.

Cô gật đầu: “Có thể kể cho câu chuyện của ông ?”

Tôn Gia Kinh thở dài một tiếng, : “Lão Chu đây thực là một quân nhân, giải ngũ, ông đây ở trong quân đội là nuôi ngựa, đến Hương Cảng, ông cũng tài cán gì khác, phu khuân vác ở bến tàu kiếm tiền cẩn thận thương ở chân, thành một què. Sau cũng may mắn, ông từng nuôi ngựa, liền qua chuồng ngựa việc, ông lúc đầu ở chuồng ngựa những việc bẩn thỉu, mệt nhọc nhất, nhưng ông chăm sóc ngựa, dần dần chuồng ngựa cũng phát hiện ông chút tài năng, ông bắt đầu huấn luyện ngựa, ông giỏi chăm sóc ngựa.”

Giọng Tôn Gia Kinh dừng một chút, : “Địa Ngục Vương Giả là con ngựa con do ông đỡ đẻ, con ngựa con lời, chúng cứ mãi là nên cho con ngựa con một bài học, để nó học cách chấp nhận yên ngựa, để nó thích nghi với sự ràng buộc ở bụng ngựa, nhưng tiếc là, ông quá tình cảm với con ngựa , ông quá chiều chuộng nó, nghĩ ông coi con ngựa như con của .”

Diệp Thiên Hủy: “Ông nào ?”

Tôn Gia Kinh: “ ông từng kết hôn, một đứa con, nhưng hình như mất sớm, c.h.ế.t vì bệnh, ông và vợ ly hôn.”

Nhắc đến đây, ông nhíu mày: “Thực cũng tận mắt chứng kiến Địa Ngục Vương Giả đời, hơn ba năm , cũng thử thuần phục nó, nhưng , đối với Địa Ngục Vương Giả, cách nào, Lão Chu cũng cách nào, nếu cách nào, cũng đến nỗi đến bước .”

Diệp Thiên Hủy: “Phiền ông hỗ trợ trợ lý Dương, giúp tìm Lão Chu, tìm Địa Ngục Vương Giả, sẽ mua nó về.”

Khi cô , liền thấy Tôn Gia Kinh đột nhiên .

Từ đến nay, đôi mắt của huấn luyện viên luôn sắc bén, cũng lạnh lùng, nếu một chút tình cảm thừa thãi, ông thể đến bây giờ ở trường đua Bôn Đằng.

lúc , sâu trong đáy mắt ông chút gì đó thể gọi là cảm xúc mềm yếu.

Ông cô, lâu mới : “Được, sẽ cố gắng hết sức liên lạc với Lão Chu.”

Jessie đẩy cửa bước , thấy Diệp Thiên Hủy tự nhiên vui, phấn khích chạy tới, xúc động ôm lấy Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, vui quá, sẽ việc cho cô ? Thật tuyệt vời!”

Diệp Thiên Hủy ôm , sơ qua về kế hoạch sắp tới, bây giờ trướng cô Hắc Mân Côi, tiếp theo cô còn mua một con ngựa khác, cô cần Jessie lực chăm sóc hai con ngựa, Jessie tự nhiên ý kiến.

Hai như , Diệp Thiên Hủy đột nhiên : “Gần đây Cố khá bận, một thời gian đến tìm .”

Một câu nhẹ nhàng, nụ của Jessie lập tức đông cứng mặt.

Anh ngẩng đầu, thể tin Diệp Thiên Hủy.

Diệp Thiên Hủy khẽ nhướng mày: “Hửm?”

Jessie chớp chớp mắt, chút vô tội Diệp Thiên Hủy.

Diệp Thiên Hủy liền .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-214.html.]

Jessie trở nên lúng túng, gãi đầu, ngượng ngùng : “Xin , Thiên Hủy, xin , nhưng, nhưng cũng gì để giấu cô, thực , cũng gì…”

Diệp Thiên Hủy: “Vậy thì?”

Jessie vô cùng bất đắc dĩ, mặt đỏ bừng: “Cô hết , cô hết đúng ?”

Diệp Thiên Hủy: “ quả thực , nhưng, vẫn .”

Cô tự nhiên gì cả.

Chỉ là lúc đó công việc của cô là do Cố Thời Chương giới thiệu, Jessie chăm sóc cô chu đáo, cô khỏi suy đoán một chút.

Bao gồm cả việc tiếp xúc hàng ngày với Cố Thời Chương, quá nhiều điểm tương đồng với Thánh nhân, cũng như những sự trùng hợp mơ hồ, thể nghĩ đến.

Trước đây cô tay tấc sắt, cô cần nắm quyền ở nhà họ Diệp, cần sự tin tưởng của ông cụ Diệp, còn thời gian rảnh để dò xét, cũng chắc thể kiểm soát Jessie, để Jessie đầu quân cho .

Trừ khi sự chắc chắn tuyệt đối, nếu cô tuyệt đối sẽ bứt dây động rừng, để Cố Thời Chương phát hiện.

Bây giờ, cô nắm trong tay hợp đồng của Jessie, những nghi ngờ trong lòng cuối cùng cũng thể xác nhận.

, chút biểu cảm : “Jessie, nên , coi là bạn, chúng là bạn bè hoạn nạn , cũng tin rằng lúc khó khăn, thật lòng lo lắng cho , bao giờ nghi ngờ điều , nhưng hôm nay, một khi nhắc đến chủ đề , cần sự thành thật của , nếu sẽ kìm mà nghi ngờ thế giới , cũng như nghi ngờ định nghĩa của hai chữ ‘bạn bè’.”

Jessie liền im lặng.

Anh im lặng Diệp Thiên Hủy, một lúc lâu cuối cùng bất đắc dĩ nhún vai, bực bội thừa nhận: “Phải, đúng , quen Cố, , lúc đầu thực là nhận lương của Cố, giới thiệu cô đến, bảo chăm sóc cô.”

Sau đó, giơ tay lên, thành khẩn và trịnh trọng : “ thề với cô, bao giờ phản bội cô, cũng tiết lộ cho Cố bất kỳ thông tin nào nên tiết lộ của cô, trong lòng vẫn luôn coi cô là bạn!”

Diệp Thiên Hủy gật đầu: “Ừm, cũng tin.”

Jessie: “Hơn nữa khi cô , trở thành nhân viên chính thức của trường đua, còn quan hệ gì với Cố nữa, chỉ thể , lúc đầu là Cố tìm cho công việc , còn cho một ít tiền, một thời gian gặp Cố .”

Diệp Thiên Hủy: “Anh gì với ?”

Jessie lắc đầu: “Thực cũng gì, hình như chỉ quan tâm đến cô, bảo chăm sóc cô thật , nếu lỡ chuyện gì, bảo với một tiếng, đây cô sắp đuổi, với , nhưng cần quan tâm, cứ để cô tự lo, cô tự sẽ xử lý , đó nữa.”

Anh nhớ điều gì, vội : “Cô đột nhiên trở thành con gái nhà họ Diệp, cũng với , vì lúc đó nhận tiền của nữa, với ! Vì , chỉ khi cô gặp rắc rối lớn mới cho , cái rắc rối lớn, là chuyện vui lớn, dĩ nhiên thể cho !”

 

 

Loading...