Ông thở dài một tiếng: “Vậy nên đối thủ chúng đối mặt mạnh, phụ trách chính của nhà họ Mạnh , cũng mới từ Mỹ trở về.”
Diệp Thiên Hủy gần đây thực cũng đang để ý đến những chuyện của nhà họ Mạnh ở Hương Cảng, tìm hiểu sơ qua tình hình của họ: “Ông nội , Mạnh Dật Niên của nhà họ Mạnh trở về?”
Ông cụ Diệp gật đầu: “, Mạnh Dật Niên.”
[Mạnh Dật Niên là một trong những cháu xuất sắc nhất của nhà họ Mạnh, mười mấy tuổi huấn luyện đua ngựa bài bản ở Wiltshire, Anh, đó theo học tại một trường đại học danh tiếng của Anh, mười tám tuổi là đua ngựa chuyên nghiệp Liên đoàn Đua ngựa quốc tế đăng ký, hai mươi tuổi năm đó tham gia giải đua ngựa Kentucky Derby, thua một cách đáng tiếc tay đua ngựa nổi tiếng lúc bấy giờ là Louis Madden, chỉ đoạt á quân, đó rửa sạch mối hận tại giải đua ngựa Belmont, giành chức vô địch.]
[Mấy năm nay Mạnh Dật Niên lui về hậu trường, ở Anh thành lập trường đua của riêng , đào tạo ngựa đua và đua ngựa trướng.]
[Lần Hội đua ngựa Hương Cảng, rõ ràng nhà họ Mạnh sẽ tận dụng nguồn lực của Mạnh Dật Niên, nhưng Diệp Thiên Hủy ngờ, nhà họ Mạnh mà mời thẳng vị về chủ trì đại cục.]
Diệp Thiên Hủy: “Con chỉ là xem báo cáo tin tức của nhà họ Mạnh mới nhân vật , nhưng đủ chi tiết.”
[Ông cụ Diệp: “Ta sẽ cho thư ký lấy tất cả tài liệu của nó cho con, con xem kỹ, , mới thể bất ngờ giành chiến thắng.”]
[Ông lắc đầu, thở dài một tiếng: “Nhà họ Mạnh một nhân vật như , coi như là v.ũ k.h.í bí mật của họ, đây cũng là lý do tại nhắc đến Hội đua ngựa liền lo lắng yên, chúng so với họ cuối cùng là thiếu nền tảng, nhưng bây giờ mảnh đất ở Sa Điền đó, chúng tìm cách tranh thủ, cuộc chiến mùa giải đua ngựa chúng buộc thắng, nếu , một khi thất bại, từ nay nhà họ Diệp chúng e là sẽ mất tư cách so kè cao thấp với nhà họ Mạnh.”]
Diệp Thiên Hủy: “Con hiểu .”
[Vậy nên nhà họ Diệp khó tránh khỏi chút cuống lên liều, lúc vội vàng mới mua bốn con ngựa từ Anh với giá cao.]
[ đua ngựa cuối cùng cũng cần nền tảng, kinh doanh lâu dài, sự chuẩn vội vàng như , so với nhà họ Mạnh nền tảng vững chắc, đặc biệt là đối đầu với Mạnh Dật Niên, thì cơ hội thắng nhỏ.]
[Nghĩ , cô đột nhiên hiểu, tại ông cụ nhất định nắm lấy cuộc liên hôn với nhà họ Cố.]
[Nếu mùa giải đua ngựa nhà họ Diệp thua nhà họ Mạnh, việc gia nhập ủy ban thường vụ hội đua ngựa, cho đến vấn đề khai thác trường đua ở khu Sa Điền, đều sẽ tan thành mây khói, từ đó thể gây phản ứng dây chuyền, từ nay trong cuộc tranh giành quyền lực ở Hương Cảng, nhà họ Diệp sẽ còn sức gì nữa, chỉ e rằng từ đó sẽ suy sụp gượng dậy nổi.]
[Mà nếu thể nắm chắc cuộc liên hôn với nhà họ Cố, thời khắc mấu chốt, lẽ thể giữ một con đường sống cho đời .]
[Ông cụ Diệp : “Vậy nên Thiên Hủy, con đừng nghĩ lão già trong đầu là tính toán, đem hôn nhân và lợi ích của con cháu đặt hết lên bàn cờ của để tính toán, ván cờ , dù cũng chơi, chơi, thì chính là để nhà khác biến chúng thành quân cờ của họ.”]
[Diệp Thiên Hủy , cũng lên tiếng : “Ông nội, lời ông , con tự nhiên hiểu. Nhắc đến chuyện thể , những chuyện khi con đến nhà họ Diệp, chắc ông cũng hiểu rõ trong lòng, ông thấy hết , con cũng đến mức so đo tính toán với Diệp Văn Nhân, từ nay về , nếu cô an phận thủ thường, tiểu thư nhà họ Diệp của cô , thì con cần gây khó dễ cho cô .”]
[Ông cụ Diệp : “Con và nó giống, con là huyết mạch của nhà họ Diệp, là cần dốc lòng bồi dưỡng, con tuy là con gái, nhưng cũng mong một ngày con sẽ gánh vác nửa bầu trời cho nhà họ Diệp, nhưng cô rốt cuộc giống, những chuyện cô năm xưa, điều tra rõ ràng, nếu cô an phận thủ thường, nắm lấy cuộc hôn nhân với nhà họ Cố, chúng cũng sẽ chấp nhận, mặc kệ cô , nhưng nếu cô an phận, tự nhiên sẽ xử lý theo lẽ công bằng.”]
[Diệp Thiên Hủy khẽ , : “Ông nội, ông nên thấy , con bao giờ là loại vô dụng lấy đức báo oán, mà con luôn cho rằng, công bằng của nên tự nắm giữ.”]
[Ông cụ Diệp , lòng khựng , từ từ ngẩng đầu đứa cháu gái của .]
[Gương mặt cô sáng ngời, nét mày ánh mắt trong trẻo, thoáng nét , nhưng lời lẽ một sự dẻo dai bất khuất.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-205.html.]
[Thế là ông rõ ràng hiểu, đây là một đứa cháu gái thể dễ dàng kiểm soát.]
Ông im lặng lâu, cuối cùng : “Thiên Hủy, con chủ kiến của riêng , , sẽ giao cho con những gì con nên , còn thế nào, thể đến , thì xem con đây.”
Rời khỏi phòng chính của ông cụ, Diệp Thiên Hủy định bắt xe ngoài, tài xế đều hẹn .
Ai ngờ định đến chỗ đậu xe thì thấy một chiếc xe dừng ngay bên cạnh.
Là xe của Diệp Lập Hiên.
Diệp Thiên Hủy chút biểu cảm ông.
Diệp Lập Hiên lạnh nhạt : “Lên xe .”
Diệp Thiên Hủy: “Không cần…”
Diệp Lập Hiên lặp : “Lên xe.”
Diệp Thiên Hủy nữa, nhanh nhẹn lên xe.
khi lên xe, cô ở ghế phụ, chỉ phong cảnh bên ngoài cửa sổ, quyết Diệp Lập Hiên.
Diệp Lập Hiên cũng gì, hai cha con cứ im lặng suốt quãng đường, mãi cho đến khi xe dừng tòa nhà công ty Mã Vụ, ông mới : “Có điện thoại văn phòng của bố ở trường ?”
Diệp Thiên Hủy: “Không.”
Diệp Lập Hiên lấy giấy b.út, nhanh ch.óng đưa cho cô: “Lúc tan thì gọi cho bố.”
Diệp Thiên Hủy chậm rãi liếc ông một cái: “Không cần .”
Sau đó, cô mới : “Con hẹn với bạn trai , tan cùng ăn cơm, đến đón con.”
Vẻ mặt Diệp Lập Hiên khựng , đầu cô.
Diệp Thiên Hủy vẻ vô tội: “Dạ?”
Diệp Lập Hiên ánh mắt ngây thơ, vô tội mà đương nhiên của con gái, một lúc lâu mới : “Cũng , chơi vui vẻ.”