Cô tham lam, sự dịu dàng cam lòng mất ?
Chỉ là bây giờ xem , ông cuối cùng cũng giận , giận .
Từ khi kết quả, ông thậm chí thèm một cái.
Diệp Thiên Hủy liền nghĩ, ông giận , , dỗ ông vui?
nghĩ nghĩ cách nào.
Nhất thời trở về phòng khách nhà ba, đẩy cửa , một giúp việc mặt lạ từ bếp .
[Đối phương niềm nở tiến lên: “Cô Thiên Hủy khỏe, họ Tôn, tên A Dung, cô cứ gọi là A Dung là .”]
Diệp Thiên Hủy hỏi, chị Lý cho nghỉ việc, cô vốn là ở bếp , bây giờ tạm thời điều đến đây giúp việc.
[Diệp Thiên Hủy tự nhiên hiểu, là Diệp Lập Hiên phát giác, ông hành động cũng khá nhanh.]
[Người bố của cô, bao giờ là một kẻ mọt sách hai tai chuyện ngoài cửa sổ, ông thực là thông minh sắc sảo nhất.]
[Ông chỉ là quá thanh cao kiêu ngạo, thèm tranh giành mà thôi.]
Đương nhiên, ông với tư cách là con trai vợ cả ông cụ sủng ái nhất, thực cũng bỏ túi ít lợi ích.
—Từ điểm , Diệp Thiên Hủy nhận thức mới về ông cụ.
[Ông là coi tất cả con cái là con cờ, ông quả thực thiên vị con trai vợ cả , ông chỉ là cố ý trọng dụng con trai vợ cả , để tránh gây họa cho ?]
[Suy rộng từ con trai vợ cả , ông thể đối với cũng vài phần thiên vị? Ít nhất giải đấu hạng , ông e là thấy chuyện, chỉ chờ chú hai đó rơi bẫy của , ông bên cạnh xem kịch.]
Đương nhiên, đối với điều Diệp Thiên Hủy dám dễ dàng đưa phán đoán, quan sát thêm.
Cô nghĩ , liền lên lầu, lúc lên lầu, cố ý chậm, từng bước một, đó vểnh tai động tĩnh.
[Rõ ràng hôm nay Diệp Văn Nhân đả kích lớn, cô chắc chắn đang nhốt trong phòng chịu ngoài, còn Diệp Lập Hiên—]
Cô cẩn thận một lúc, Diệp Lập Hiên chắc trong phòng ngủ, ông đang ở trong thư phòng, ông hình như thói quen mỗi tối đều sách.
[Diệp Thiên Hủy tiên về phòng tắm rửa, khi tắm rửa xong, cô liền bắt đầu nghĩ nên với ông thế nào, cha con nhất nên thù qua đêm, cô giúp ông giải tỏa tâm trạng, để ông đừng giận .]
[ cụ thể nên giải tỏa cho ông thế nào, cô nhất thời cũng cách nào .]
Nhất thời nghĩ, nếu là cha tướng quân thì————
cha tướng quân căn bản sẽ giận cô !
Dù cô gì, cha tướng quân cũng sẽ giận cô.
[Cô gây họa trời, cha tướng quân cũng sẽ ung dung theo lưng cô dọn dẹp tàn cuộc.]
Đây là phong thái của danh tướng, đây là khí phách của đàn ông, đây là sự dung túng của cha.
Còn Diệp Lập Hiên —
[Diệp Thiên Hủy nuốt xuống lời chê bai trong bụng của .]
[Người bố thật lòng với , ông đủ bao dung , cô thể quá soi mói.]
[Hơn nữa bố và bố là khác , bố thực cũng cái của ông, cô bây giờ cũng thích ông , nên dù chê ông tính cách thư sinh đủ độ lượng khoan dung, cũng chỉ thể chịu đựng.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-201.html.]
Ai bảo gặp một bố như , chỉ thể dỗ dành thôi.
[Diệp Thiên Hủy nhắm mắt liều qua thư phòng, gõ cửa.]
Tiếng gõ cửa vang lên ba bốn tiếng, bên trong cuối cùng cũng một giọng : “Chuyện gì?”
[Giọng đó lạnh nhạt, mấy thiện.]
[Diệp Thiên Hủy liền đẩy cửa , lúc , cô rón rén, mỉm với ông một nụ đặc biệt ngoan ngoãn: “Bố—”]
[Giọng cô ngọt như tẩm mật, đặc biệt êm tai.]
Diệp Lập Hiên ngẩng mí mắt lên, thản nhiên liếc con gái: “Có chuyện gì ?”
Diệp Thiên Hủy thấy dáng vẻ lạnh lùng của ông, rõ ràng là đang tức giận.
[Cô mím môi, nghĩ tìm một chủ đề gì đó, cuối cùng đầu óc chợt lóe lên, hỏi: “Bố, bố định du lịch cùng con , con du lịch, bố cùng con ? Chúng một chuyến cha con du ngoạn Hương Cảng!”]
[Mắt cô sáng long lanh: “Bố, hoặc là chúng cáp treo ? Đi cáp treo ngắm cảnh đêm Hương Cảng?”]
Ồ.
[Diệp Thiên Hủy từ chối khéo mấy , cô nghĩ một lúc, : “Bố, bố hứa sẽ tặng con một căn cửa hàng ? Vậy khi nào bố xem cùng con?”]
Lời , ánh mắt lạnh lùng của Diệp Lập Hiên liền quét qua: “Cửa hàng?”
Diệp Thiên Hủy gật đầu lia lịa: “ , cửa hàng, bố hứa với con!”
Diệp Lập Hiên mỉa mai nhướng mày: “Con c.ầ.n s.ao?”
Diệp Thiên Hủy vội : “Sao con cần chứ? Con đương nhiên cần , bố cho con, con thích lắm!”
[Diệp Lập Hiên: “Con hôm nay, khác xưa nhiều, công ty ngựa vụ của tập đoàn Diệp thị, là phó chủ quản ngựa vụ, ở công ty ngựa vụ, e là ngay cả chú hai của con cũng nhường con ba phần, bây giờ con thèm một căn cửa hàng nhỏ?”]
Diệp Thiên Hủy: “Con thèm chứ, đương nhiên thèm! Có tiền thì tại con lấy?”
Diệp Lập Hiên trực tiếp : “Xin , bố cho con nữa, bố rút lời hứa, con tìm cửa hàng ở chỗ khác .”
Hả?
Diệp Thiên Hủy: “Bố cho con thì cho ai…”
Diệp Lập Hiên mỉa mai : “Con lẽ quên, bố chỉ một con là con gái, bố còn một đứa con gái nuôi, con gái nuôi cũng là con gái, bố dựa mà thể cho ?”
Lời , Diệp Thiên Hủy cũng chút giận, ông ý gì?
Cô lập tức : “Vậy thể giống , con mới là con gái ruột của bố, cô ! Bố rõ ràng sẽ với con, chỉ với con, bố chỉ một con là con gái!”
[Diệp Lập Hiên gì, cứ thế lạnh nhạt cô.]
[Diệp Thiên Hủy mở to mắt, Diệp Lập Hiên với ánh mắt xa lạ mặt, lòng cô cũng dấy lên sự hoang mang.]
Cô Diệp Lập Hiên, thăm dò : “Bố, ý gì? Chẳng lẽ bố cho con nữa?”
[Cô rón rén : “Tức giận thì tức giận, nhưng quân t.ử nhất ngôn, tứ mã nan truy, bố sẽ với con, cái gì cũng sẽ cho con, bây giờ bố thể những lời như …”]
[Diệp Lập Hiên buồn đến cực điểm: “Tối nay, thấy con một bước lên mây, nhà họ Diệp bao nhiêu ghen tị với con đến đỏ mắt, con mà còn thật sự nhòm ngó đồ của bố? Con thể đừng tham lam như ?”]