Mọi sang, ngựa bảy chỉ một cái tên tiếng Anh, gọi là Life Legend, là một con ngựa đực nhỏ hai tuổi, đây là trận đầu tiên của con ngựa đực nhỏ .
Mọi thấy cái nhao nhao nhíu mày.
Phải ngựa nhỏ đầu tiên tham gia giải đấu phân hạng thường vì kinh nghiệm đủ và các nguyên nhân khác nên thể đạt thành tích lắm, đây cũng là lý do tại ngựa trưởng thành kinh nghiệm nhượng bảng cho ngựa mới ba tuổi, nhưng cho dù nhượng bảng, trận đầu của loại ngựa đực nhỏ hai tuổi vẫn tồn tại tính xác định lớn.
Có lẽ thành tích tệ, nhưng chạy đầu ngựa thì khó.
Hiện giờ Diệp Thiên Hủy mà chọn một con ngựa nhỏ trận đầu, xác suất cô thắng cược là , chỉ là vô cùng nhỏ.
Mà cứ theo phong cách lựa chọn của cô, thể một đoán trúng ba đầu ngựa giải đấu phân hạng, càng là khó càng thêm khó.
Ông cụ Diệp rõ ràng cũng bất ngờ, Diệp Thiên Hủy: “Con chắc chắn chứ?”
Tên là một điềm lành…
Mọi trong lòng thầm cạn lời, trợ lý quản lý ngựa bên cạnh càng là còn gì để , tên con ngựa nào mà chẳng là một điềm lành chứ!
Loại lời thể tin ?
Ông cụ Diệp gật đầu : “Được, con chọn xong là , ngày mai con ngựa sẽ tham gia giải đấu phân hạng, nếu nó thể đoạt đầu ngựa, con thể tiếp tục cược giải đấu phân hạng .”
Diệp Thiên Hủy: “Vâng.”
Trợ lý quản lý ngựa bên cạnh tình cảnh , càng thêm buồn , nhưng rốt cuộc gì.
Diệp Văn Nhân ở góc bên cạnh , khóe môi cong lên, nhưng nhanh ép xuống.
Ánh mắt cô để dấu vết về phía Diệp Lập Chẩn bên cạnh.
Diệp Lập Chẩn khẽ gật đầu, thần sắc cũng toát một tia thoải mái như trút gánh nặng.
Sa Điền và đua ngựa của nhà họ Diệp đều do một tay ông nắm giữ, ông dâng sự nghiệp đua ngựa cho khác, nhường đua ngựa, tương lai Sa Điền đại khai phát, ông sẽ thể mất quyền kiểm soát khai phát Sa Điền.
Đứa con gái của Diệp Lập Hiên tuy là từ đại lục đến, thoạt kiến thức gì, nhưng hư hư thực thực, thực sự là khiến thấu, mà việc cô liên tục tạo bất ngờ về phương diện ngựa, càng khiến ông cụ với cặp mắt khác xưa, cũng khiến ông bắt đầu cảm thấy một tia nguy cơ.
Trong lòng ông hiểu rõ, nửa đời của ông cụ đều ở trong sự hun đúc của quan niệm gia tộc truyền thống dân quốc đại lục, trong xương tủy ông bảo thủ, coi trọng đích thứ, nếu Diệp Lập Hiên say mê nghiên cứu khoa học, e là Diệp Lập Hiên sẽ chiếm một trọng lượng nhất định trong doanh nghiệp gia tộc, bản ông sẽ nguy ngập nguy cơ.
hiện giờ Diệp Thiên Hủy xuất hiện, liền giành sự yêu thích của ông cụ.
Ông cụ ngoài mặt tiếp tục nâng đỡ Diệp Văn Nhân, thậm chí đặt một chướng ngại cho Diệp Thiên Hủy, nhưng thực là ngoài dìm trong nâng, chỉ cần Diệp Thiên Hủy chỗ xuất sắc thể áp xuống dị nghị của , liền trực tiếp nâng cô lên .
Cho nên Diệp Lập Chẩn thực trong lòng ít nhiều chút thấp thỏm.
bây giờ, sự lựa chọn của Diệp Thiên Hủy, cuối cùng cũng yên tâm .
Xem bọn họ rốt cuộc là quá đề cao Diệp Thiên Hủy , hoặc là con nhóc đại lục quá tự cho là đúng, quá mức khinh địch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-133.html.]
Có lẽ cô hiểu ngựa, nhưng rõ ràng cô hiểu đua ngựa.
Diệp Lập Chẩn thu hồi tầm mắt, thần sắc là thư giãn, Diệp Văn Nhân cũng thu hồi ánh mắt, khẽ rũ mắt xuống, tùy ý lật xem tài liệu mặt như , dường như hề để ý.
Mà ngay một bên, Diệp Lập Hiên ngước mắt, nhàn nhạt liếc qua Diệp Văn Nhân.
cũng gì.
Nhất thời cuộc họp gia đình kết thúc, lượt giải tán, những nhân vật quan trọng của nhà họ Diệp vây quanh ông cụ Diệp định rời , dặn dò mấy vãn bối do quản lý ngựa cùng, tìm hiểu sự sắp xếp của mùa giải tiếp theo.
Diệp Thiên Hủy dự tính khác, cô tìm quản lý trường đua ngóng tình hình Đằng Vân Vụ, liền ngoài .
Lập tức trong phòng họp chỉ còn mấy vãn bối, Diệp Văn Kính đột nhiên nhớ gì đó, thấp giọng với em họ bên cạnh: “Anh đột nhiên nhớ , đó cùng Văn Nhân qua trường đua, gặp Thiên Hủy.”
Thất đường bên cạnh , lập tức tò mò: “Thật ? Gặp thế nào?”
Diệp Văn Kính liền kể sơ qua tình hình lúc đó: “Mọi nhất định ngờ tới, mắt của Chí Đàm , một cái là nhận cô là gái nội địa, lúc đó Văn Nhân càng là bụng, còn tặng cô một hộp điểm tâm ăn!”
Mọi tò mò, hỏi han, Diệp Văn Nhân thực nhắc tới.
Lúc đó cô ẩn ẩn nghi ngờ Diệp Thiên Hủy , cô đuổi Diệp Thiên Hủy , nhưng lúc đó cô rốt cuộc là khiếp nhược, quá mức mềm lòng, thể tay tàn nhẫn, đương nhiên cũng ôm một tia may mắn.
Hiện giờ Diệp Thiên Hủy nhà họ Diệp, ngay cả Diệp Lập Chẩn cũng bắt đầu kiêng kỵ , tất cả đều hối hận muộn.
Sớm hôm nay, cô nên sớm cầu cứu Diệp Lập Chẩn, để ông tay tàn nhẫn với Diệp Thiên Hủy, thể đuổi một Diệp Thiên Hủy khỏi Hương Cảng chứ!
ai ngờ mấy cùng thế hệ trong nhà đều tò mò, hỏi đông hỏi tây, Diệp Văn Nhân cảm thấy vô vị, liền dậy.
cô định dậy, thấy một tới.
Là Diệp Lập Hiên.
Diệp Văn Nhân kinh ngạc, sắc mặt trong nháy mắt đổi.
Diệp Lập Hiên cô , ánh mắt lạnh lẽo.
Diệp Văn Nhân chút luống cuống, đành lẩm bẩm gọi một tiếng: “Daddy…”
Nhất thời gì, biện giải thế nào.
Những khác cũng đều kinh hãi, vốn dĩ chỉ một chuyện bát quái, ai ngờ Diệp Lập Hiên thấy, nhà họ Diệp truyền thống, quy tắc giữa các vai vế nghiêm ngặt, đám vãn bối nhớ tới nãy chính là con gái , khó tránh khỏi chút chột , nhất thời tất cả đều , thế nào cho .
Diệp Lập Hiên cũng là nghĩ Diệp Thiên Hủy xe riêng, cô quen với khác, chở cô rời , liền .