Ông cụ Diệp liền phân phó Hồ quản lý nhanh ch.óng chuẩn , dắt hai con ngựa đến tiến hành một trận đấu.
Rất nhanh thứ chuẩn xong xuôi, Hồ quản lý cũng gửi dữ liệu chi tiết của mấy con ngựa tham gia đến, chia cho mỗi trong tay.
Ông cụ Diệp tình hình ngựa tham gia , một cái là đều là ngựa chất lượng cao của trường đua, so với Hắc Mân Côi cũng kém.
Ông lật xem tài liệu , về phía mấy đứa cháu mặt, hỏi: “Các con đoán thử xem, Hắc Mân Côi thể thắng .”
Ông cụ Diệp , mấy đứa cháu mặt đều lên tinh thần.
Phải mặt Diệp Văn Dung, Diệp Văn Kính, Diệp Văn Nhân và Diệp Thiên Hủy v. v. tổng cộng bảy tám đứa cháu trai cháu gái, ông cụ Diệp để đoán, nếu đoán trúng tuy thua tiền, nhưng cũng mất mặt, tỏ vô năng.
Trong nhà con cháu đông, mỗi đều tranh thủ thể hiện nhiều mặt ông cụ Diệp, như từ từ tích lũy , mới thể ông cụ yêu thích, tương lai gia sản cũng như các phương diện mới thể giành lợi ích lớn hơn.
Ở gia đình như bọn họ, khắp nơi đều là lợi ích, so đo từng li từng tí, là vạn thể nhượng bộ.
Lập tức đều xốc tinh thần, cầu cứu về phía trợ lý bên cạnh, cũng nhíu mày trầm tư, càng nhớ lời Diệp Văn Nhân nãy, nhất thời phản ứng của khác .
Cuối cùng vẫn là Diệp Văn Dung mở miệng : “Ông nội, theo cháu thấy, mấy con ngựa thi đấu với Hắc Mân Côi thực lực tầm thường, Hắc Mân Côi cho dù m.a.n.g t.h.a.i chịu bất kỳ ảnh hưởng nào, nhưng thắng cũng dễ dàng, cháu phân tích một hồi, Hắc Mân Côi chạy top 3 chắc thành vấn đề, nhưng về nhất, e là khó.”
Ông cụ Diệp gật đầu, về phía những khác, những khác thật cũng quá nhiều ý tưởng, tự nhiên tán đồng với Diệp Văn Dung.
Lúc , Diệp Thiên Hủy : “Ông nội, thật con cảm thấy khả năng Hắc Mân Côi chạy đầu ngựa lớn, nếu con đặt cược, thì con sẽ cược Hắc Mân Côi thắng.”
Ông cụ Diệp nhướng mày: “Ồ, tại ?”
Diệp Văn Dung bên cạnh lời , mặt mang theo vài phần : “Em gái Thiên Hủy quả nhiên ý tưởng, nếu đặt cược, tỷ lệ thắng của em chắc chắn là gấp mấy chục .”
Diệp Thiên Hủy ít nhiều cảm thấy, lời ẩn ẩn mang theo vài phần ý chế giễu.
Diệp Văn Dung hiện giờ đảm nhiệm chức tổng giám đốc tại công ty quản lý ngựa của nhà họ Diệp, coi như cũng luôn tiếp xúc với công việc thực tế, nãy và trợ lý liếc mắt đưa tình, trợ lý là chuyên nghiệp, hiện giờ chắc chắn là chút nắm chắc.
cô cũng bừa, nãy cô xem trạng thái của Hắc Mân Côi, cho rằng Hắc Mân Côi hiện tại cũng chịu ảnh hưởng của việc mang thai, thật là ý chí chiến đấu.
Diệp Văn Nhân mở miệng : “Cháu cảm thấy Văn Dung sai, thật về tình hình ngựa cái mang thai, cháu cũng nghiên cứu, từng lật xem biểu hiện của ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i trong vòng ba tháng đầu t.h.a.i kỳ trong mười năm gần đây.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-128.html.]
Ông cụ Diệp , ngược bất ngờ, ngờ cô tỉ mỉ như , lập tức : “Cháu thử xem.”
Mọi xung quanh đều về phía Diệp Văn Nhân, Diệp Văn Nhân tự nhiên nở mày nở mặt, cô liền mang theo ý dịu dàng, kể cho .
“Cháu quy nạp dữ liệu về các giải đua ngựa cấp thế giới trong mười năm gần đây, thống kê tất cả các trường hợp ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i tham gia giải đua phẳng ở Âu Mỹ trong bảy năm qua, tổng cộng bốn trăm bốn mươi ba con, tham gia một ngàn năm trăm bốn mươi hai trận đấu, trung bình mỗi con ngựa tham gia 3.5 , nhưng xác suất đầu ngựa chỉ 8.23%, mà xác suất ngựa cái ba tuổi đầu ngựa là 9.35%, cho nên từ thống kê học mà , ngựa cái khi m.a.n.g t.h.a.i tham gia thi đấu vẫn tác dụng kéo thấp thành tích nhất định.”
Cô : “Ông nội, lẽ sẽ đưa cho chúng một trường hợp, những con ngựa cái nào khi m.a.n.g t.h.a.i vẫn đạt thành tích , nhưng thực đây chỉ là một loại ảo giác, bởi vì những con ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i đạt thành tích biến mất khỏi tầm mắt của chúng , chỉ m.a.n.g t.h.a.i đạt thành tích mới nhắc tới.”
Cô phân tích một hồi như , phân tích đấy, đến nỗi ông cụ Diệp liên tục gật đầu: “Nói lý.”
Ngay cả Hồ quản lý bên cạnh cũng khen: “Diệp tiểu thư hổ là nhân sĩ chuyên nghiệp nghiên cứu đua ngựa, mà phân tích chuyên nghiệp như , quả nhiên nhân tài du học Anh quốc chính là phi phàm.”
Mọi bên cạnh thấy , nhớ tới Diệp Thiên Hủy ủng hộ Hắc Mân Côi chạy đầu ngựa, vẻ mặt liền chút vi diệu.
Ông cụ Diệp cũng nhớ , ông về phía Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, con nghĩ thế nào? Bây giờ đổi ý định ?”
Diệp Thiên Hủy : “Ông nội, ông nên , lúc con từ bờ biển Nguyên Lãng bò lên Hương Cảng, chỉ hai trăm đô la Hồng Kông, đó, con biến hai trăm đô la Hồng Kông thành bốn ngàn đô la Hồng Kông.”
Ông cụ Diệp gật đầu: “Con dựa cá cược đua ngựa.”
Diệp Thiên Hủy: “Cá cược đua ngựa kỵ nhất là do dự d.a.o động, mua miễn đổi, con Hắc Mân Côi chắc chắn là đầu ngựa, thì tự nhiên lý do gì sửa . Còn về luận cứ thắng thua, thật những cái đều là con chúng tự tự .”
Cô : “Bất kể là nhân sĩ chuyên nghiệp về ngựa, là thống kê học, đều là sự tưởng tượng của con chúng mà thôi, tình trạng của một con ngựa rốt cuộc như thế nào, trong cơ thể nó ẩn chứa tiềm năng , đều dùng sự thật để chuyện.”
Diệp Văn Nhân về phía Diệp Thiên Hủy, rõ ràng cô chắc chắn, cứ như Hắc Mân Côi nhất định thể thắng.
Cô khẽ nhíu mày, về phía Diệp Văn Dung ở một bên.
Diệp Văn Dung khẽ gật đầu, hiệu cô bình tĩnh chớ nóng vội.
Đã Diệp Thiên Hủy tự tin như , thì để cô xem cái gọi là sự thật .
Đây là một cuộc đua bất ngờ kịp đề phòng, Hồ quản lý chọn năm con ngựa đua của trường đua, đều là ngựa hạng nhất kinh nghiệm thi đấu , mỗi con đều đang ở trạng thái nhất.