Hồ quản lý , trong lòng thót một cái, nghĩ thầm đây là sờ sờ một nhân tài mất ?
Ông cụ Diệp sắc mặt Hồ quản lý, : “Có cảm thấy cướp từ chỗ các ông ?”
Hồ quản lý vội : “Diệp tổng, , ý đó, thật Thiên Hủy thể qua giúp Diệp tổng xem ngựa, đây là phúc khí của Thiên Hủy.”
Ông cụ Diệp xua tay, ha hả : “Cái gì phúc phận phúc phận, rõ cho ông , Thiên Hủy đây là cháu gái của , cháu gái của ! Cháu gái của giúp chúng xem ngựa, đó là chuyện đương nhiên ? Còn cần trường đua các ông trả lương ?”
Cháu gái?
Hồ quản lý sững sờ, nghĩ thầm ông cụ , mà lời ?
Tuy các đều họ Diệp, nhưng từ đại lục đến, ngay cả tiếng Quảng Đông cũng sõi, là cháu gái ông ?
Diệp Thiên Hủy thấy Hồ quản lý hiểu, lúc mới : “Hồ quản lý, cảm ơn sự chăm sóc đây của ông, vì lý do nào đó lưu lạc bên ngoài nhiều năm, hiện tại nhận tổ quy tông.”
Hả?
Hồ quản lý trong lòng kinh ngạc, dám tin ông cụ Diệp.
Ông cụ Diệp gật đầu, vẻ mặt đầy kiêu ngạo : “Hồ quản lý, đây chính là cháu gái ruột của , nên cảm ơn ông, nếu chuyện Hắc Mân Côi, chúng cũng đến mức nhanh ch.óng cốt nhục đoàn tụ như .”
Hồ quản lý rõ ràng đều đến ngốc .
Phải một cô gái nội địa ý nghĩa gì, nghèo, lạc hậu, quê mùa, vốn dĩ tùy tiện sắp xếp một chút là thể dùng mắt của Diệp Thiên Hủy xem ngựa cho , bây giờ một bước lên trời, thành thiên kim tiểu thư nhà họ Diệp , cái , cái thì khác !
Thân phận khác biệt !
Ông hít sâu một , nhanh phản ứng , lập tức nịnh nọt : “Chúc mừng chúc mừng, đại hỷ đại hỷ!”
Ông về phía Diệp Thiên Hủy: “Là mắt thấy Thái Sơn, đây là thiên kim nhà họ Diệp! Quả nhiên, thiên kim nhà họ Diệp chính là tầm thường!”
Tâm trạng ông cụ Diệp thư thái, : “Cháu gái của lưu lạc bên ngoài nhiều năm, hiện giờ cuối cùng cũng trở về , cũng là phúc khí trường đua mang cho , ngựa của chúng vẫn gửi nuôi ở chỗ quý vị, còn phiền Hồ quản lý quan tâm nhiều hơn.”
Hồ quản lý lời cuối cùng cũng yên tâm, lập tức càng thêm nhiệt tình, liên tục chúc mừng.
Diệp Thiên Hủy xem qua một lượt nhật ký kiểm tra sức khỏe và quan sát của Hắc Mân Côi, cảm thấy cũng tệ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-127.html.]
Ông cụ tự nhiên cũng hài lòng, thế là đưa Diệp Thiên Hủy, Diệp Văn Nhân cùng qua xem Hắc Mân Côi.
Ông cụ Diệp Hắc Mân Côi , tinh thần ngược hơn nhiều.
Ông nghiêng đầu, về phía bên cạnh, hỏi: “Các con cho rằng, Hắc Mân Côi thể tham gia mùa giải năm nay ?”
Phải , loại thi đấu mùa giải chính thức mỗi năm một , cho dù trường đua sở hữu nhiều ngựa, cũng thể cho tất cả ngựa tham gia thi đấu, đây đều hạn ngạch hạn chế, ủy ban đua ngựa căn cứ thành tích các năm cũng như lượng đẳng cấp ngựa sở hữu, đương nhiên cũng bao gồm liệu quyên góp từ thiện cho đua ngựa để đ.á.n.h giá tổng hợp, từ đó đưa một hạn ngạch.
Hạn ngạch của nhà họ Diệp là bốn con ngựa, cách khác, nhà họ Diệp thể cử bốn con ngựa.
Cũng vì danh ngạch quý giá, cho nên cơ hội hiếm , trong việc lựa chọn ngựa xuất chiến thì thận trọng.
Diệp Thiên Hủy : “Ông cụ, con tuy thể Hắc Mân Côi mang thai, cũng xem ngựa đôi chút, nhưng một con ngựa m.a.n.g t.h.a.i thể tham gia thi đấu , kinh nghiệm con , vẫn hỏi nhân viên chuyên nghiệp của trường đua.”
Thật kiếp Diệp Thiên Hủy hiểu rõ ngựa như lòng bàn tay, tự nhiên những điều , ngựa và con là khác , con m.a.n.g t.h.a.i mười tháng sinh con vẫn thể bò, nhưng ngựa con sinh liền chạy, đây là sự khác biệt về t.h.a.i nghén giữa động vật và con .
Ngựa cái trong mấy tháng đầu m.a.n.g t.h.a.i cơ bản sẽ gây ảnh hưởng gì đến thể lực, lấy một ví dụ, điều cũng giống như phụ nữ loài m.a.n.g t.h.a.i tháng đầu tiên, bình thường đều sẽ phát hiện , vận động việc cũng gây ảnh hưởng gì đến t.h.a.i nghén.
Chỉ là quy tắc đua ngựa hiện đại về ngựa cái, Diệp Thiên Hủy quả thực quen thuộc.
Hồ quản lý Diệp Thiên Hủy như , tự nhiên cảm thấy nở mày nở mặt, lập tức cũng phân tích tình hình Hắc Mân Côi: “Thai kỳ của ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i là mười một tháng, hơn sáu mươi phần trăm trọng lượng của ngựa con đều tăng trưởng trong ba tháng cuối t.h.a.i kỳ, cách khác tám tháng đầu trọng lượng ngựa con chỉ chiếm phần nhỏ, trong năm tháng đầu ngựa cái mang thai, cơ thể đều sẽ đổi gì.”
Bác sĩ thú y bên cạnh cũng bổ sung : “Về cuộc đua tốc độ của ngựa đua trải qua trăm năm , hiện tại chúng vẫn ngựa cái vì m.a.n.g t.h.a.i tham gia thi đấu mà dẫn đến sảy t.h.a.i hoặc tổn thương cơ thể khác. Theo quy định hiện nay của chúng , ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i bốn tháng thể tham gia thi đấu.”
Nhân viên kỹ thuật , : “Cái thì kết luận, hiện tại các phương diện đều cách khác .”
Lập tức liền kể sơ qua những tình hình , ai ngờ gì cũng , cho rằng ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i đạt thành tích đáng tự hào nhiều, cũng cho rằng thành tích ngựa cái m.a.n.g t.h.a.i như ý .
Ông cụ Diệp thấy , : “Ta ngược một cách, chuyện giống như ngựa con qua sông, rốt cuộc thế nào, vẫn thực tiễn xem .”
Diệp Thiên Hủy lời , liền hiểu: “Ông nội, ông hy vọng Hắc Mân Côi tự xuống sân thử xem?”
Ông cụ Diệp tán thưởng gật đầu, đó hỏi Hồ quản lý: “Có thể sắp xếp cho Hắc Mân Côi một trận đấu , chúng xem tình hình thế nào.”
Hồ quản lý gật đầu: “Đương nhiên là , thật tuy m.a.n.g t.h.a.i , nhưng mỗi ngày cũng tiến hành dắt ngựa tập thể d.ụ.c buổi sáng, nếu cũng bất lợi cho cơ thể Hắc Mân Côi, hiện giờ quả thực thể một trận đấu, xem tình hình Hắc Mân Côi quyết định.”