Hồ quản lý liếc mắt liền thấy Diệp Thiên Hủy đang bên cạnh ông cụ Diệp, rõ ràng coi trọng, ông nhất thời cũng mừng lo, mừng là Diệp Thiên Hủy mà ông cụ Diệp coi trọng như , lo là hiện giờ Diệp Thiên Hủy leo lên cành cao, ông sợ là khó giữ cô trường đua .
Lúc ông đón ông cụ Diệp xuống, đó liền cung kính nộp lên báo cáo nhật ký chi tiết của Hắc Mân Côi mấy ngày nay.
Ông cụ Diệp lật xem nhật ký, Hồ quản lý báo cáo, xem mấy ngày nay tình hình Hắc Mân Côi chuyển biến , cảm giác khó chịu thời kỳ đầu m.a.n.g t.h.a.i dường như biến mất.
Hồ quản lý báo cáo gần xong, đôi mắt ông liền thỉnh thoảng liếc về phía Diệp Thiên Hủy, dùng ánh mắt ám chỉ cho Diệp Thiên Hủy.
Diệp Thiên Hủy nghi hoặc ông .
Hồ quản lý cái ý tứ thông suốt của cô, nhất thời cũng bất lực, ông đành rõ: “Thiên Hủy, những tình hình của trường đua chúng , cô cũng tìm hiểu tìm hiểu, đầu cũng tiện bẩm báo với Diệp tổng.”
Ông thực sự nắm rõ tình hình, Diệp Thiên Hủy và bên ông cụ Diệp bàn bạc thế nào , cho nên hai ngày nay vẫn luôn nhớ thương chuyện .
Diệp Thiên Hủy lời , bất ngờ, đó lập tức hiểu , hóa Hồ quản lý phận của ?
nghĩ cũng , đó tin tức phong tỏa, để đề phòng vạn nhất, cũng truyền ngoài, cách với chỗ Hồ quản lý là cần điều tra kỹ lưỡng tình hình Hắc Mân Côi, cho nên Hồ quản lý quả thực cũng .
Cô chớp chớp mắt, cho Hồ quản lý một ám chỉ, bảo ông đừng nữa.
Tiếc là Hồ quản lý rõ ràng hiểu, ông nhíu mày, nháy mắt, ám chỉ cho cô.
Cô bất lực, đành thu hồi tầm mắt, coi ông như thấy.
Hồ quản lý thấy , lòng liền chút lạnh.
Nhà họ Diệp mua sắm mấy con ngựa danh tiếng từ nước ngoài, những con bắt buộc đặt ở trường đua của bọn họ để nuôi, đây vấn đề phí quản lý, mà là vấn đề danh tiếng.
Nếu nuôi ở chỗ bọn họ, cảm thấy thích hợp, chuyển qua trường đua khác nuôi, bọn họ coi như mất khách hàng lớn như nhà họ Diệp, điều tất sẽ mang đến phản ứng dây chuyền, thể từ đó mất những khách hàng khác.
Hồ quản lý liền tính toán, thế nào cũng thể để ông cụ Diệp trực tiếp đòi Diệp Thiên Hủy , bắt buộc thông qua thủ tục của trường đua bọn họ, ông thể trả lương cao cho Diệp Thiên Hủy.
Lúc ông đang tính toán như , khéo ông cụ Diệp cầm cuốn nhật ký , đưa cho Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, con xem thử?”
Ông , Hồ quản lý thật sự là mừng bi.
Xem Diệp Thiên Hủy và nhà họ Diệp quan hệ tệ? thiết quá đối với ông cũng chuyện .
Diệp Thiên Hủy , nhận lấy cuốn nhật ký, mở xem, cô cũng xem tình hình Hắc Mân Côi mấy ngày gần đây thế nào, điều liên quan đến mùa giải tiếp theo, Hắc Mân Côi rốt cuộc thể tham gia cuộc thi .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-126.html.]
Lúc cô đang xem, thì thấy Hồ quản lý bên cạnh bắt đầu chuyện với ông cụ Diệp, cẩn thận từng li từng tí thăm dò, lễ phép cung kính giảng đạo lý.
Diệp Thiên Hủy bất lực, liền vội vàng ngăn cản Hồ quản lý, ai ngờ ông cụ Diệp lên tiếng: “Hồ quản lý, ý của ông là , để Thiên Hủy tiếp tục ở trường đua, để nó chuyên trách chăm sóc ngựa đua của gia tộc chúng ?”
Hồ quản lý tươi rạng rỡ: “Vâng, Thiên Hủy là nhân viên kỹ thuật bồi dưỡng kỹ lưỡng bên chúng , là nhân tài vô cùng chuyên nghiệp, đến lúc đó do Thiên Hủy chăm sóc tất cả ngựa cho Diệp tổng, sẽ báo cáo đúng hạn cho ngài, đương nhiên , nhân viên trường đua chúng cũng sẽ phối hợp công việc của Thiên Hủy bất cứ lúc nào.”
Ông về phía Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, cô yên tâm, đầu chúng sẽ cơ hội đào tạo nhất, về phương diện đãi ngộ nhất định thể cô hài lòng.”
Ông cụ Diệp cái , nhíu mày tóc bạc trắng, lúc đầu ông cũng hiểu Hồ quản lý đang cái gì, đó mới hiểu, Hồ quản lý rõ ràng là mắt đây là cháu gái ruột nhà họ Diệp ông.
Ông tuy luôn tâm tư thâm trầm, nhưng lúc dáng vẻ liều mạng tâng bốc giữ Diệp Thiên Hủy của Hồ quản lý , khỏi cảm thấy buồn , buồn xong, khó tránh khỏi chút kiêu ngạo.
Dù cũng là cháu gái ruột, tuy phận long đong, một một lớn lên ở nội địa từng nhận sự dạy bảo từ trưởng bối, nhưng vẫn lớn lên như , sáng sủa tự tin, kiêu ngạo tự ti, gan kiến thức.
Ông ha hả : “Hồ quản lý, hiểu ý của ông, Thiên Hủy là tài của trường đua các ông, ông giữ nó tiếp tục ở đây, sợ đào nó mất đúng ?”
Ông cụ Diệp , càng thêm mở cờ trong bụng.
Cháu gái ruột của mà, cho dù phận tiểu thư nhà họ Diệp, đến khác cũng coi trọng một bậc!
Ông mặt mày hồng hào, Hồ quản lý : “Mắt ngựa của Thiên Hủy quả thực , quả thực tài, tâm trạng của Hồ quản lý thể hiểu , tình thể tha thứ, ha ha ha!”
Hồ quản lý tình cảnh , nhất thời cũng đến ngẩn , hiểu tại ông cụ Diệp vui vẻ như .
Ông định trả Diệp Thiên Hủy cho ?
Diệp Thiên Hủy bên cạnh , tự nhiên cũng tâm tư của ông cụ Diệp.
Người già mà, tâm tư ông thâm trầm đến , ông cũng là già.
Đã là già, thì bệnh chung của già, chính là thích khác khen con cháu , con cháu tiền đồ ông cảm thấy nở mày nở mặt.
Đột nhiên cảm thấy ông cụ Diệp cũng thâm trầm đến thế, mặt đáng yêu của ông.
Một đám bên cạnh cũng đều ở đó, tình cảnh , cũng đều cảm thấy buồn , buồn xong quá phục, chỉ bằng Diệp Thiên Hủy , cô ở đại lục từng xem đua ngựa , đại lục căn bản đua ngựa, cô thể hiểu.
Mà ông cụ Diệp ha hả một hồi, đắc ý đủ , lúc mới : “Hồ quản lý, cho ông một câu rõ ràng, ông đừng nghĩ đến việc trả lương cao cho Thiên Hủy để nó xem ngựa cho chúng nữa, Thiên Hủy chỉ thể giúp nhà chúng việc thôi.”