Thập Niên 70: Chị Đẹp Quậy Đục Nước Hồng Kông - Chương 125

Cập nhật lúc: 2026-01-25 12:00:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau đó cô nhanh ch.óng : “ cũng , em sẽ với Gia Duyệt, an ủi , tránh để quá tức giận.”

Diệp Văn Kính chút cam lòng: “Văn Nhân, tính em lương thiện quá, nó gây chuyện thị phi, dựa mà em trả giá nó!”

Diệp Văn Nhân khổ một tiếng: “Thật mấy ngày nay cô đến , mỗi em nghĩ cách lấy lòng cô , để cô dễ chịu, nhưng cô luôn tỏ thái độ khó coi với em, cùng sống một mái hiên, em cũng nhiều nỗi khổ, nhưng còn cách nào, em nghĩ cô cũng dễ dàng gì, cô ở nội địa chắc chắn chịu nhiều khổ cực, đây đều là em nợ cô , cho dù em cắt thịt của đưa cho cô , cũng quá đáng, huống hồ là giúp cô giữ gìn chút thể diện chứ.”

Diệp Văn Kính lời , tự nhiên đau lòng cho Diệp Văn Nhân, cảm thấy cô chu đáo hiểu chuyện: “Văn Nhân, em thực sự chịu ấm ức , thật những chuyện thì liên quan gì đến em, năm đó em cũng chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, em gì, nó dựa mà tỏ thái độ với em!”

Diệp Văn Nhân c.ắ.n môi, bất lực : “Anh ba, thể như trong lòng em dễ chịu hơn nhiều , ít nhất trong cái nhà , còn thể thông cảm cho em, em chim cúc cu chiếm tổ chim khách.”

Diệp Văn Kính vội : “Văn Nhân, em yên tâm, bất kể xảy chuyện gì, đều coi em là em gái, chúng cùng lớn lên, là em từ nhỏ, cho dù huyết thống, thì , chúng đều ăn cùng một nồi cơm lớn lên, điều ai cũng cướp .”

Nhắc tới đây, tỏ vẻ khá khinh thường: “Còn về con bé nội địa , nó với chúng giống , dung tục thô lỗ, cái gì cũng hiểu, ngay cả tiếng Quảng Đông cũng sõi, tiếng Anh cũng xong, chẳng kiến thức gì, một lòng chỉ đến nhà chúng vơ vét tiền của, em gái như bảo nhận thế nào!”

Diệp Văn Nhân thở dài: “Anh ba, cũng cần như , cô cũng dễ dàng gì , em thấy cô ở trong nhà, thấy cái gì ngon đều ăn thử, chắc là ở nội địa đói lắm , từng ăn đồ ngon gì.”

Diệp Văn Kính lời , nghĩ đến cái dáng vẻ nghèo kiết xác “cái gì cũng ăn thử” của Diệp Thiên Hủy, càng thêm khinh thường.

Anh đối với Diệp Thiên Hủy tự nhiên là chán ghét đến cực điểm, nghiêng đầu Diệp Văn Nhân, cô cúi thấp cổ, dáng vẻ nhẫn nhịn dịu dàng, điều khiến Diệp Văn Kính đành lòng.

Đây mới là em gái cùng lớn lên, con bé nội địa nó dựa cái gì, hiện giờ ông cụ thiên vị con bé nội địa như .

Con bé nội địa , rốt cuộc vẫn coi thường, cảm thấy mất mặt nhà họ Diệp, sẽ nhận đứa em gái đó.

Mà ngay trong chiếc xe RV phía , ông cụ Diệp đứa cháu gái , tự nhiên hài lòng vô cùng.

Đứa cháu gái một phen chải chuốt, dung mạo khí chất đều nâng cao ít, cảm giác quê mùa lạc hậu nữa.

Đương nhiên điều khiến ông hài lòng hơn là, Diệp Thiên Hủy tuy mảnh khảnh gầy yếu, nhưng giữa trán và mắt một luồng sinh khí tư bộc phát, đây là điều mà các cháu gái cháu ngoại gái khác trong nhà .

Các cháu gái cháu ngoại gái khác phần lớn sinh ở Hương Cảng lớn lên ở Hương Cảng, từ nhỏ hưởng hết vinh hoa, tuy là danh môn khuê tú chính hiệu, bình thường ông hài lòng, nhưng hiện giờ so với Diệp Thiên Hủy, rốt cuộc thiếu vài phần sức sống bừng bừng.

Huống hồ, đứa cháu gái thực sự to gan lớn mật, dường như từng để bất kỳ quy tắc nào mắt, cái khí phách tùy ý bậy đó, ngược chút giống ông thời trẻ.

Ông khẽ dựa ghế da thật mềm mại cao cấp, mang theo nụ hiền từ, nghiêng đầu Diệp Thiên Hủy: “Thiên Hủy, mấy ngày nay con cảm thấy thế nào? Thích nghi vẫn chứ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-chi-dep-quay-duc-nuoc-hong-kong/chuong-125.html.]

Diệp Thiên Hủy : “Cũng ạ, đây con cái gì cũng hiểu, hiện giờ do trợ lý dạy bảo, dần dần cũng hiểu một việc, nhưng con tiêu nhiều tiền mua quần áo và phụ kiện.”

Ông cụ liền ha ha: “Con thích cái gì, cứ mua là , mỗi tháng con đều sẽ một khoản tiền tiêu vặt, tùy ý mua, lỡ như đủ, thì với Daddy con, bảo Daddy con mua cho.”

Diệp Thiên Hủy: “Vâng, Daddy con cũng đưa cho con một tấm thẻ đấy ạ.”

Diệp Thiên Hủy: “Đã một ý tưởng sơ bộ, nhưng tình hình cụ thể vẫn qua trường đua, đợi xem qua mới quyết định.”

Ông cụ : “Thiên Hủy, trong lòng con oán thầm, cho rằng đối với con quá hà khắc ?”

Diệp Thiên Hủy : “Ông nội, cái đó thì đến mức, con ngược thể hiểu khổ tâm của ông.”

Ông cụ: “Ồ?”

Diệp Thiên Hủy: “Con sinh ở nội địa, từng tiếp nhận giáo d.ụ.c của Hương Cảng, cũng từng học qua lễ nghi của giới thượng lưu, chân ướt chân ráo mới đến, cho dù con là huyết mạch chính thống của nhà họ Diệp, cũng sợ coi thường, ông nội mạo giao trọng trách, khác chắc phục, hiện giờ ông nội đặt thử thách cho con, cũng là một mũi tên trúng hai đích.”

Ông cụ: “Một mũi tên trúng hai đích?”

Diệp Thiên Hủy về phía ông cụ, : “Chẳng lẽ , ông nội nhân dịp mùa giải chính thức, mua sắm vài con ngựa tiềm năng tại Hương Cảng, con nếu thể đoán trúng thành tích giải đấu phân hạng, một là thể phục chúng, hai là thể chủ thu mua và huấn luyện ngựa, đến lúc đó, khác tự nhiên dị nghị.”

Ông cụ liền : “Con vẻ câu nệ tiểu tiết, nhưng tâm tư tỉ mỉ, ngược thể đoán trúng suy nghĩ của .”

Diệp Thiên Hủy đùa: “Dù cũng là cháu gái ruột của ông, đúng , đây chính là cảm ứng huyết thống!”

Ông cụ ha ha: “Nói lắm!”

[Nhất thời hai ông cháu , Diệp Thiên Hủy nhớ tới , khi còn thần t.ử, việc dò đoán tâm tư đế vương chính là bài học bắt buộc của cô.]

Tuy cô đoán nào sai đó, sai nào đoán đó, nhưng dù cũng tăng thêm nhiều kinh nghiệm.

Đang chuyện, đoàn xe nhà họ Cố hạo hạo đãng đãng đến trường đua, Hồ quản lý đón .

 

 

Loading...