Đợi Tần Ngưng xong, ông mới bực bội : "Ôi trời, chú nghi ngờ cháu ăn tiền, chú chỉ là ý , nghĩ trời lạnh, cháu là cô gái nhỏ cầm tiền còn gửi gửi ! Chú, chú thật sự ý ... Vậy bây giờ ? Cháu còn nào thể lấy rau ?"
Tần Ngưng nhạo ông : "Chú nghĩ cháu là trưởng đội sản xuất ? Người như của cháu, cố gắng đến mức lấp đầy bãi sông để dựng lều trồng rau mấy ? Đi về nhà còn việc, mệt đến gầy như cành cây, mấy như ?
Chú lòng ? Trong lòng nghĩ chỉ chú mới . Dù bây giờ cháu giúp chú, chú tìm cháu cũng vô ích, cháu còn sợ là giới thiệu liên lụy nữa!"
Triệu Tiến Minh mặt mày ủ rũ: "Vậy chú ? Mùa khó thu hoạch rau lắm! Chú hứa với nhà hàng lớn , chú đền tiền, cháu gái ơi, cháu giúp chú nghĩ cách !"
Tần Ngưng Triệu Tiến Minh như , giáo huấn ông đủ , dù gì còn nhờ ông việc, cũng cần dùng xe của lái xe Tiền, dạy dỗ đủ .
Tần Ngưng mới : "Chú bảo nghĩ cách gì bây giờ? Cháu cũng dám hứa với chú, chỉ thể đợi khi chuyện lắng xuống một chút, cháu sẽ giúp chú hỏi ."
"Vậy là khi nào? Chú hứa với , bây giờ? Nhà hàng lớn cũng ký hợp đồng, chú đền tiền đấy!"
Triệu Tiến Minh dùng tay áo lau khóe mắt giả vờ , Tần Ngưng giả vờ tin:
Nguồn: Hina Monkeyd
"Trời ơi, chú lớn tuổi còn cái gì! Thôi thôi, là..."
Tần Ngưng lấy ngón tay gõ lên trán, vẻ suy nghĩ tìm cách: "Hay là... nhà cháu còn ít củ cải khô, trứng bắc thảo, giá đỗ tự , giúp chú ứng phó ? Mùa chứ? Chú cứ với nhà hàng lớn là rau đông đá, thiên tai thì ?! ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-172.html.]
Triệu Tiến Minh lập tức : "Ôi chao, bà cô, bà tổ! Chú cảm ơn cháu! Cháu đúng là cháu gái ruột của chú, chú từ Thượng Hải nhất định sẽ mang quà cho cháu, cháu gì cứ ."
"Thôi , đừng gọi bậy nữa, chú cháu lớn như cháu! Chú ở đây chờ, đừng ngoài, nếu để thấy cháu bán đồ, cháu cũng phê bình thì chú cứ đợi mà đền tiền !"
"Chú , chú yên đây!"
Triệu Tiến Minh co chân, nhét ghế của học sinh lớp một nghiêm chỉnh, vẻ mặt nghiêm túc Tần Ngưng suýt bật .
Lúc , trường học ai, ngoài đồng cũng ai, đều về nhà nấu cơm, ăn cơm , Tần Ngưng chạy nhanh, chú ý xung quanh ai, lẻn ruộng bông.
Ruộng bông thưa lá, gần như sắp nhổ gốc chờ Tết, Tần Ngưng quan sát kỹ xung quanh mới dám gian, chuẩn chút củ cải khô, trứng bắc thảo, giá đỗ như hứa với Triệu Tiến Minh, còn thêm ít rau tươi.
Tất cả mớ rau củ là do Tần Ngưng tự chuẩn trong gian, đều mới. Đến tiểu học, Tần Ngưng giao cả gánh rau cho Triệu Tiến Minh: “Đi nhanh nhanh, cháu nhổ rau từ nhà bà nội cho chú, bà già sắp đuổi đây , nhanh lên!”
Còn gì để nữa, Triệu Tiến Minh cầm lấy gánh rau ngay: “Ôi ôi! Cháu gái ruột của chú, cháu đúng là cháu gái ruột của chú! Yên tâm , chú sẽ kiếm tiền từ cháu ! Chú Thượng Hải báo cáo đây!”
Lái xe Tiền cũng vội vàng xuống xe, giúp đỡ nâng đồ lên thùng xe phía , định chào hỏi Tần Ngưng thì Triệu Tiến Minh kéo tay ông : “Đi nhanh, chuyện, đừng hại khác!”
Hai như ăn trộm trèo lên xe, Tần Ngưng bước tới gõ cửa sổ bên chỗ Triệu Tiến Minh, đưa qua một mảnh giấy: “Này, chú giúp cháu tìm trong hiệu sách ở Thượng Hải xem cuốn sách nào ghi nhé!”