Tần Ngưng còn kịp mở miệng, cô Tang ngạc nhiên mở to mắt: “Thật ? Đi huyện? Trường trung tâm thể nhường suất cho chúng ?”
(Ở đây giải thích một chút về phân chia khu vực hành chính giáo d.ụ.c những năm 70-80, cấp thấp nhất là trường tiểu học nông thôn, trường tiểu học nông thôn chịu sự quản lý của trường trung tâm công xã, cấp cao hơn là trường tiểu học huyện, thường hiệu trưởng trường tiểu học huyện kiêm quản lý tất cả các hiệu trưởng trường trung tâm và trường tiểu học khu vực trong huyện)
Các thầy cô khác cũng đều ngạc nhiên hiệu trưởng, thể tin .
Bởi vì theo tình hình hàng năm, khi hội diễn văn nghệ của trường trung tâm kết thúc ngày hai mươi tháng mười hai, sẽ trực tiếp báo cáo chương trình nhất lên huyện, đợi các trường tiểu học nông thôn báo lên, vì từ đến nay, bao giờ chương trình của trường tiểu học nông thôn nào vượt qua trường trung tâm!
Hiệu trưởng Doãn đắc ý : “ nghĩ là thật! Chương trình của chúng như , gửi chương trình của chúng thì gửi của ai? Hiệu trưởng Đào cũng giữ thể diện chứ! Hơn nữa còn với hiệu trưởng Đào chuyện cô giáo Tiểu Tần của chúng là của cục trưởng cục văn hóa!”
Tần Ngưng đang cầm muỗng múc canh trứng, , giật rơi muỗng bát: “Hiệu trưởng Doãn, gì là cục trưởng cục văn hóa?”
“Ờ… thầy Tiêu …” Hiệu trưởng Doãn về phía thầy Tiêu.
Thầy Tiêu lập tức nghiêng giải thích: “? với thầy, là Tiểu Tần ở cục văn hóa, là của cục trưởng…”
Tần Ngưng liền đặt đũa và muỗng xuống, buồn bã : “Thầy Tiêu, cũng ở cục văn hóa!”
“Vậy, hôm đó…” Thầy Tiêu đảo mắt, giơ một ngón tay lên vẫy.
Cô giáo Tang liếc thầy: “Người đó là cung văn hóa!”
“Thì, cung văn hóa chẳng là của cục văn hóa ! Vừa cô còn may mà nghĩ , bây giờ !”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-167.html.]
Thầy Tiêu hài lòng cũng đặt bát đũa xuống, khí bàn chút ngượng ngùng.
Hiệu trưởng Doãn liền xòa: “ đúng! Thầy Tiêu đúng, cung văn hóa chính là của cục văn hóa, lãnh đạo cung văn hóa chính là của cục trưởng cục văn hóa! Ha ha, , cũng như , chủ yếu là chương trình của chúng , chương trình mà!”
Đến nước , Tần Ngưng còn thể gì nữa?
Mọi vốn dĩ đang hòa thuận, nếu cô cứ khăng khăng giải thích với hiệu trưởng Đào, những sẽ biến thành nhấn mạnh chuyện , càng càng rối, mà còn các thầy cô cảm thấy cách.
Tần Ngưng chỉ tự giễu: “Ôi, thì , chỉ sợ đến lúc đó cục trưởng cục văn hóa chê là ở quê nghèo nàn! Còn nữa, các thầy cô, đến lúc đó nếu cục trưởng cục văn hóa bịa chuyện, các thầy cô bảo vệ đấy nhé!”
Cổ áo tiết kiệm, còn gọi là cổ áo giả, là một loại trang phục trang trí nửa phần đầu.
Mặc nó bên trong áo, lật cổ áo ngoài, trông như bên trong mặc áo sơ mi, nhưng thực chỉ phần cổ áo mà thôi.
Thứ phổ biến những năm 70-80, bây giờ mạng vẫn còn bán, mùa thu đông mặc giúp bảo vệ áo len bên ngoài.
Sau khi Tần Ngưng rộng lượng tự giễu như , các thầy cô mới rộ lên, vội vàng an ủi Tần Ngưng.
Một thầy Kim trong đó : "Yên tâm yên tâm, cô Tần của chúng đúng là tấm gương lao động, phát triển giáo d.ụ.c tận tâm như , giám đốc văn hóa cũng nên trao giải thưởng cho cô!"
Cô Tang cũng lật mắt : "Hừ! Người nông thôn chúng thì ? Tiểu Tần của chúng thua gì thành phố, kết với Tiểu Tần của chúng thì gì !"
Nguồn: Hina Monkeyd
, sự chú ý của phụ nữ và đàn ông khác , cô Tang câu xong, nắm lấy cổ áo của Tần Ngưng :