Thập Niên 70: Cánh Đồng Nhỏ Trong Không Gian - Chương 147

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:52:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nông thôn việc từ sáng sớm, nghỉ ngơi khi mặt trời lặn, giờ muộn nhưng đường ai , đều ở nhà ăn cơm hoặc trò chuyện.

Tần Ngưng cẩn thận quanh, ai.

Cô nhẹ nhàng mở khóa treo cửa kho, lập tức gõ cửa nhà kế toán Tần.

“Kế toán Tần, xin , lúc nãy cháu lục túi, cẩn thận rơi một tờ giấy, phiền ông thắp đèn cho cháu xem, rơi ở cửa nhà ông ?”

“A a, , con gái nhỏ vụng về là chuyện thường, đèn đây! …Ây, ở đây!”

Kế toán Tần mở miệng, mùi táo ngọt ngào, giọng vui vẻ vang lên trong ánh trăng.

“Ha ha, đúng là ở đây, xin ông nhé!”

“Cháu , cảm ơn cháu, để ông cũng nếm táo!”

Tần Ngưng tiến gần đến kế toán Tần, nhỏ: “Ông ơi, ông đừng với ai là cháu cho ông táo nhé, ông cũng đấy, nếu nhà Tần Đạt thì…”

Kế toán Tần gật đầu như gà mổ thóc: “Hiểu hiểu , ông với ai , cháu từng đến nhà ông.”

Thế là, Tần Ngưng dùng ý niệm, chìa khóa kho trở túi của kế toán Tần mà ai , đó cô lập tức rời .

Cô về nhà, trò chuyện với Tần A Nam vài câu, chậm rãi rửa mặt rửa chân, bình thường chúc Tần A Nam ngủ ngon về phòng.

một tiếng , cô ngoài, lúc , hầu hết các gia đình trong thôn ngủ.

Làng quê tối om.

Những ngôi chỉ lấp lánh bầu trời xa xôi.

Tần Ngưng kéo cửa kho mở sẵn, bật đèn pin mua ở thành phố, dùng khăn tay che ánh sáng, mở ngăn kéo kho.

Ngày hôm , khi Tần Ngưng đang dạy học, cô thấy tiếng xe cảnh sát trong đội, “u u u u”, ồn ào.

Học sinh hiếm khi thấy âm thanh , đều tò mò quanh lớp học, tập trung học.

Tần Ngưng : “Các em xem thì cùng cổng trường xem nhé, nhưng tổ trưởng dẫn các bạn, đường lớn, Xuân Yến ở giúp cô thu dọn dùi trống, ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/thap-nien-70-canh-dong-nho-trong-khong-gian/chuong-147.html.]

Xuân Yến gật đầu mạnh: “Được ạ, cô giáo, em xem, chẳng .”

“Ngoan quá! Em nhịn xem, hôm khác cô giáo sẽ dạy em xe đạp.”

“Thật ạ?”

“Đương nhiên là thật, cô giáo bao giờ lừa em ?”

“Oa oa oa, em xe đạp !”

Xuân Yến vui mừng, tích cực giúp Tần Ngưng thu dọn sách vở và dùi trống.

Một lát , các học sinh trở về, hào hứng bàn tán: “… Kẻ ! Chỉ cần cảnh sát bắt , chính là kẻ !”

“Kẻ đều mắt lé ? Truyện tranh mà, mắt lé.”

ông răng cửa! Cha tớ răng cửa là kẻ .”

“Cảnh sát thật lợi hại!”

Nguồn: Hina Monkeyd

Tớ ông , ông là lão già ở đội bốn, hình như tên là ông Hứa.”

“Không , tên là Hứa Thủy Căn.”

“Ngốc, ông Hứa chính là Hứa Thủy Căn!”

“…”

Tần Ngưng chú ý đến Xuân Yến, thấy cô bé chuyện, mắt lóe lên sự hoảng sợ, lo lắng, nghi ngờ, cuối cùng, đôi mắt trong sáng của cô bé lấp lánh niềm vui.

Tần Ngưng thở phào nhẹ nhõm.

Buổi tối, khi Tần Ngưng và Tần A Nam đối diện bàn ăn, câu chuyện của Tần A Nam bắt đầu: “… Thì của đội năm báo cáo! Con là ai ? Chính là con trai của bà góa đây! Cái treo cổ c.h.ế.t vì Hứa Thủy Căn … Con trai bà góa , vì thăm họ hàng về muộn, thấy một lén lút mở kho của đội bốn, là ai, chỉ thấy ông lấy cái gì đó, về phía tây thôn.

Thế là con trai của bà góa báo cáo đội trưởng đội bốn! Đội trưởng đội bốn lập tức đến nhà kế toán Tần, yêu cầu kế toán Tần cùng mở kho kiểm tra.

Kiểm tra xong thì xong , thật sự trộm! Ba nghìn tám trăm đồng còn nữa! Sợ c.h.ế.t khiếp, ba nghìn tám trăm đồng tiền bông đấy! Ba nghìn tám trăm đồng!”

 

 

Loading...